Thứ Năm, 26 tháng 11, 2009
Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009
Thầy của con
HÀ KIỀU MY
Con về thăm lại trường xưa vào một ngày cuối thu, khi mà Thầy không còn đứng trên bục giảng. Nhớ da diết buổi đầu bỡ ngỡ bước vào trường, ba mươi đứa lớp Văn rụt rè nhìn thầy giáo tóc hoa râm, miệng cười vui: “các trò”, “các trò”… Con có cảm giác như trở về những ngày xa xưa, đang đứng trước ông đồ già gõ đầu lũ trẻ. Và Thầy, cũng yêu lắm cái nghề “gõ đầu trẻ” này, nên xa trường, xa trò, lòng cứ vương vấn mãi.

Mùa này, cây bàng đứng co mình khẳng khiu chịu gió. Một ngày, con lang thang trong sân trường cũ với hy vọng sẽ gặp lại Thầy. Không hiểu sao, mỗi lần con thất bại và buồn nhất, mỗi lúc lòng ngổn ngang tâm sự, người mà con muốn tìm gặp nhất, bao giờ cũng là Thầy. Có lẽ vì tấm lòng tha thiết của một người thầy, người cha đã thắp lên ngọn lửa rất đỗi ấm áp trong con.
Về lại trường xưa giữa những chiều no gió, đi tìm nỗi nhớ về Thầy. Bước lên tầng hai của ngôi trường cũ, con tìm lại nơi mình ngồi học ngày trước. Và Thầy ơi: “Khi một phút con nghe bụi phấn bay - Tiếng thầy sao ấm nồng đến lạ - Đời rộng mở và tình thầy che chở - Con thấy mình dần lớn giữa yêu thương”.
Con đã đi qua những năm tháng học trò thật đẹp. Kỷ niệm giờ hòa thành nỗi nhớ, cứ cồn cào trong con mỗi độ thu về. Thầy đã làm tất cả, dồn tình yêu nghề, yêu trò vào mỗi bài giảng. Không chỉ vào ngày 20/11 hay trong những chuỗi ngày rất đẹp của ký ức, Thầy mới trở nên vĩ đại đối với con. Bây giờ và mãi mãi, Thầy của con luôn là Người Thầy đáng kính.

Mùa này, cây bàng đứng co mình khẳng khiu chịu gió. Một ngày, con lang thang trong sân trường cũ với hy vọng sẽ gặp lại Thầy. Không hiểu sao, mỗi lần con thất bại và buồn nhất, mỗi lúc lòng ngổn ngang tâm sự, người mà con muốn tìm gặp nhất, bao giờ cũng là Thầy. Có lẽ vì tấm lòng tha thiết của một người thầy, người cha đã thắp lên ngọn lửa rất đỗi ấm áp trong con.
Về lại trường xưa giữa những chiều no gió, đi tìm nỗi nhớ về Thầy. Bước lên tầng hai của ngôi trường cũ, con tìm lại nơi mình ngồi học ngày trước. Và Thầy ơi: “Khi một phút con nghe bụi phấn bay - Tiếng thầy sao ấm nồng đến lạ - Đời rộng mở và tình thầy che chở - Con thấy mình dần lớn giữa yêu thương”.
Con đã đi qua những năm tháng học trò thật đẹp. Kỷ niệm giờ hòa thành nỗi nhớ, cứ cồn cào trong con mỗi độ thu về. Thầy đã làm tất cả, dồn tình yêu nghề, yêu trò vào mỗi bài giảng. Không chỉ vào ngày 20/11 hay trong những chuỗi ngày rất đẹp của ký ức, Thầy mới trở nên vĩ đại đối với con. Bây giờ và mãi mãi, Thầy của con luôn là Người Thầy đáng kính.
Về thăm thầy
Về thăm thầy
Mùa thu đội nón hoa vàng
Cánh chim bay mỏi nhớ hoàng hôn xưa
Về thăm thầy cũ ta chưa
Hình như bụi phấn mới vừa bay sang
Bao năm xa mái trường làng
Mỗi phương mỗi đứa dọc ngang đường đời
Công danh nhân định sẵn rồi
Sáng trong cần một chữ người trong ta
Công thầy sánh với công cha
Công cha sánh với bao la biển trời
Về thăm thầy cũ ai ơi
Trông ta... con cháu nên người ngày sau
Mùa thu đội nón hoa vàng
Cánh chim bay mỏi nhớ hoàng hôn xưa
Về thăm thầy cũ ta chưa
Hình như bụi phấn mới vừa bay sang
Bao năm xa mái trường làng
Mỗi phương mỗi đứa dọc ngang đường đời
Công danh nhân định sẵn rồi
Sáng trong cần một chữ người trong ta
Công thầy sánh với công cha
Công cha sánh với bao la biển trời
Về thăm thầy cũ ai ơi
Trông ta... con cháu nên người ngày sau
Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009
Người thầy đầu tiên
Người thầy đầu tiên

Con lên cấp ba…cũng có nghĩa là những ngày 20 tháng 11, con có hai ngôi trường để về, trường cấp một và trường cấp hai…Không phải con so sánh hơn - thua đâu cô ạ, nhưng về trường cấp hai, con sẽ có thể thăm thầy cô rồi sau đó đi chơi cùng bạn bè…Còn cấp một…ấy là một vùng trời quá xa…xa quá rồi, nơi mà những người bạn cũ giờ đây chẳng biết đang ở đâu…
Những kỷ niệm thời cấp hai trong con rõ nét hơn những kỷ niệm cấp một. Những điều con nhớ về cấp hai nhiều hơn...con có thể nhớ rõ ràng về những ngày từng sống dưới mái trường trung học cùng thầy cô và bạn bè, con nhớ từng chi tiết về những trò đùa nghịch của bọn con, những lần bọn con nhốn nháo vì các bài kiểm tra, cả những lần bọn con khiến thầy cô buồn lòng…Nhưng còn thời cấp một…kỷ niệm về những tháng ngày ấy trong con là một ký ức nhòa, nơi mà không một hình ảnh nào còn sắc nét…
Nhưng cô ơi, không hiểu sao con vẫn yêu…rất yêu những tháng ngày tiểu học ấy. Trong con, thời cấp một giống như một vùng trời, vùng trời mà con chỉ thấy thấp thoáng xa xa, ẩn hiện sau làn sương mờ…Nhưng con biết rằng từ nơi ấy, con đã lớn lên, tập đi những bước đầu tiên…Vùng trời ấy có cô, người đầu tiên cầm tay con nắn nót từng nét chữ, người mà mỗi buổi trưa dặn chúng con nhớ ăn hết phần cơm không được bỏ dở, người chỉ chúng con cách xếp hàng, cách đi đứng, người mỗi buổi chiều đều dặn chúng con nhớ bỏ đủ sách vở vào cặp để khỏi bỏ quên… Những ký ức của con về cô chỉ có thế, đơn giản và ít ỏi…mà những cái ít ỏi đó thậm chí còn không được sắc nét nữa, tất cả chỉ là những hình ảnh mờ nhòa, những âm thanh vọng về từ rất xa…
Con muốn cảm ơn cô, cảm ơn cô về tất cả những gì cô đã làm cho con, cảm ơn cô vì cô đã là người thầy đầu tiên của cuộc đời con. Nhưng con đã chưa bao giờ nói ra lời cảm ơn ấy với cô…cả một tấm thiệp ngày 20/11 dành cho cô con cũng chưa bao giờ gửi…Con luôn nghĩ mình còn nhiều thời gian…nhưng bây giờ…con về thăm trường và không còn thấy cô đâu nữa…không còn cô đứng ở cửa lớp học màu xanh đón học trò cũ trở về…Cô nghỉ hưu, và con giật mình nhận ra mình chưa bao giờ biết địa chỉ của cô cả. Cô nghỉ hưu, cũng có nghĩa là cô đã già, cũng có nghĩa là thời gian đã trôi đi…có nghĩa là con đã lớn lên so với ngày nào còn chập chững lớp một…Ngần ấy năm…vậy mà con đã chưa bao giờ nhận ra tóc cô mỗi ngày một bạc thêm…Con đã hát “Bụi phấn” đến không biết bao nhiêu lần…nhưng hình như chưa bao giờ con để hết tâm hồn mình vào lời bài hát - thứ mà con tưởng rằng mình đã thuộc nằm lòng…Để rồi hôm nay, những giai điệu, ca từ ấy lại ngân lên trong con… ngân lên đến lần thứ mấy mươi trong cuộc đời, nhưng lại là lần đầu tiên con thực sự hát nó bằng cả trái tim:
Em yêu phút giây này
Thầy em tóc như bạc thêm
Bạc thêm vì bụi phấn
Cho em bài học hay…
Thầy em tóc như bạc thêm
Bạc thêm vì bụi phấn
Cho em bài học hay…
Mai sau lớn nên người
Làm sao có thể nào quên
Ngày xưa thầy dạy dỗ
Khi em tuổi còn thơ…
Làm sao có thể nào quên
Ngày xưa thầy dạy dỗ
Khi em tuổi còn thơ…
Ở một nơi nào đó, cô ơi, cô có đang nghe thấy “Bụi phấn” con hát không, cô ơi…?
Làm báo cùng MTO
Làm báo cùng MTO
Tin nhắn (MTO 11 - 10/11/2009)
Xe bus đến, nó bước vội lên xe. Giờ cao điểm, xe chật như nêm, nó ken chân bấu vào cái tay vịn phía trên. Trước mặt nó là một cái đuôi tóc thỉnh thoảng lại quay xuôi quay ngược khiến nó bực mình.

Đang dài cổ ngồi đợi xe bus, bỗng nó thấy máy điện thoại trong túi kêu liền hai tiếng: bíp, bíp.
Màn hình hiển thị tin nhắn được gửi đến từ tổng đài 199:
- Lại tin nhắn kêu gào ủng hộ!
Nó làu bàu rồi không một chút do dự, ngón tay cái của nó đặt lên phím delete.
Xe bus đến, nó bước vội lên xe. Giờ cao điểm, xe chật như nêm, nó ken chân bấu vào cái tay vịn phía trên. Trước mặt nó là một cái đuôi tóc thỉnh thoảng lại quay xuôi quay ngược khiến nó bực mình.
- Sao hôm qua, tôi nhắn tin cho ông mà ông không trả lời?
Cái đuôi tóc "hỏi tội" một gã con trai tóc xịt keo dựng đứng đang đứng cạnh. Nó chau mày khi thấy một chiếc khuyên gắn trên vành tai của gã con trai kia. Từ trước đến giờ, nó chúa ghét những gã con trai tóc dựng và đeo khuyên tai. Với nó, đó là những gã con trai không-nghiêm-túc.
Tiếng ồn ào trên xe và những hồi còi chéo chắt dưới lòng đường hình như đã làm cho câu hỏi của cái đuôi tóc đó rơi xuống sàn xe. Cái đuôi tóc gào to hơn và nó nghe gã con trai không- nghiêm- túc ấy trả lời:
- Máy hết tiền. Hôm qua, nhắn tin ủng hộ đồng bào bão lũ bị trừ nghéo 18... xèng.
- Có 18 nghìn đồng mà giọng tiếc rẻ thế sao?
- Chuyện, cả gia tài còn mỗi ngần ầy. Còn hơn có kẻ tài khoản rủng rỉnh mà...lớ lờ lơ trước những người đang chìa tay cần giúp đỡ.
- Ai bảo thế, nói cho ông biết ngày nào cũng vậy, mở mắt là tôi lại gửi tin nhắn ủng hộ nhưng tôi khôn hơn ông là tôi biết chia 18 nghìn thành 9 lần.
- Chịu bà rồi. Chi ly như thế không lớn nổi là phải.
Cái đuôi tóc giơ tay đấm vào lưng cái gã con trai đứng cạnh. Nó lùi lại phía sau. Câu chuyện của hai kẻ đó chẳng liên quan gì đến nó cả nhưng không hiểu sao nó thấy mình bị động chạm.
Đến điểm dừng, gã con trai len nhanh ra cửa. Nó liếc mắt nhìn theo rồi đầu cúi thấp xuống:
- Ở cái gã con trai mà nó nghĩ là không-nghiêm-túc đó có một thứ khiến nó phải hổ thẹn.
Tin nhắn (MTO 11 - 10/11/2009)
Xe bus đến, nó bước vội lên xe. Giờ cao điểm, xe chật như nêm, nó ken chân bấu vào cái tay vịn phía trên. Trước mặt nó là một cái đuôi tóc thỉnh thoảng lại quay xuôi quay ngược khiến nó bực mình.

Đang dài cổ ngồi đợi xe bus, bỗng nó thấy máy điện thoại trong túi kêu liền hai tiếng: bíp, bíp.
Màn hình hiển thị tin nhắn được gửi đến từ tổng đài 199:
- Lại tin nhắn kêu gào ủng hộ!
Nó làu bàu rồi không một chút do dự, ngón tay cái của nó đặt lên phím delete.
Xe bus đến, nó bước vội lên xe. Giờ cao điểm, xe chật như nêm, nó ken chân bấu vào cái tay vịn phía trên. Trước mặt nó là một cái đuôi tóc thỉnh thoảng lại quay xuôi quay ngược khiến nó bực mình.
- Sao hôm qua, tôi nhắn tin cho ông mà ông không trả lời?
Cái đuôi tóc "hỏi tội" một gã con trai tóc xịt keo dựng đứng đang đứng cạnh. Nó chau mày khi thấy một chiếc khuyên gắn trên vành tai của gã con trai kia. Từ trước đến giờ, nó chúa ghét những gã con trai tóc dựng và đeo khuyên tai. Với nó, đó là những gã con trai không-nghiêm-túc.
Tiếng ồn ào trên xe và những hồi còi chéo chắt dưới lòng đường hình như đã làm cho câu hỏi của cái đuôi tóc đó rơi xuống sàn xe. Cái đuôi tóc gào to hơn và nó nghe gã con trai không- nghiêm- túc ấy trả lời:
- Máy hết tiền. Hôm qua, nhắn tin ủng hộ đồng bào bão lũ bị trừ nghéo 18... xèng.
- Có 18 nghìn đồng mà giọng tiếc rẻ thế sao?
- Chuyện, cả gia tài còn mỗi ngần ầy. Còn hơn có kẻ tài khoản rủng rỉnh mà...lớ lờ lơ trước những người đang chìa tay cần giúp đỡ.
- Ai bảo thế, nói cho ông biết ngày nào cũng vậy, mở mắt là tôi lại gửi tin nhắn ủng hộ nhưng tôi khôn hơn ông là tôi biết chia 18 nghìn thành 9 lần.
- Chịu bà rồi. Chi ly như thế không lớn nổi là phải.
Cái đuôi tóc giơ tay đấm vào lưng cái gã con trai đứng cạnh. Nó lùi lại phía sau. Câu chuyện của hai kẻ đó chẳng liên quan gì đến nó cả nhưng không hiểu sao nó thấy mình bị động chạm.
Đến điểm dừng, gã con trai len nhanh ra cửa. Nó liếc mắt nhìn theo rồi đầu cúi thấp xuống:
- Ở cái gã con trai mà nó nghĩ là không-nghiêm-túc đó có một thứ khiến nó phải hổ thẹn.
Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009
Thế nào là yêu !!!!
Thế nào là yêu !!!!



Tay bạn đổ mồ hôi,tim bạn đập nhanh Và giọng nói của bạn tắc nghẽn trong lồng ngực
=> Đó ko phải là tình yêu,đó lả thix.

Ban muốn gặp người ấy vì bạn biết người ấy ở đó…
=> Đó ko phải là tình yêu,đó là sự cô đơn.
Bạn ở đó vì có ai đó muốn như thế?
=> Đó ko phải tình yêu,đó là sự trung thành.
Bạn thú nhận tình yêu bởi vì bạn ko muốn làm tổn thương họ?
=> Đó ko phải tình yêu,đó là thương hại.
Bạn ở đó vì người ấy đã hôn bạn và nắm tay bạn?

=> Đó ko phải tình yêu,đó là thiếu tự tin.Bạn thuộc về họ bởi vì ánh mắt họ khiến tim bạn như muốn nhảy ra. Đó ko phải tình yêu,đó là đam mê.
Bạn nói với họ rằng họ là người bạn nghĩ đến mỗi ngày?
=> Đó ko phải tình yêu,đó là nói dối.Bạn có thể từ bỏ sở thích của mình vì họ?
=> Đó ko phải tình yêu,đó là lòng khoan dung.
Bạn tha thứ cho lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm đến họ?
=> Đó ko phải tình yêu,đó là tình bạn.
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì đó là một phần của chính họ?

=> Đó là tình yêu.Bạn khóc cho nỗi đau của họ , thậm chí họ rất mạnh mẽ?
=> Đó là tình yêu.Bạn bị người khác lôi cuốn nhưng bạn vẫn ở lại với họ với lòng thủy chung ko hối tiếc ?
=> Đó là tình yêu.
Bạn cho họ trái tim bạn,cuộc đời và cả cái chết của bạn?
=> Đó là tình yêu.
Va` hãy luôn nhớ rằng-tình yêu ko phải từ một phía-Cả hai phải yêu thì tình yêu mới tồn tại.Cần xác định rõ thế nào là yêu nha các bạn !! Đừng hiểu nhầm giữa yêu và thích rắc rối lắm .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




