Hiển thị các bài đăng có nhãn BÔNG HỒNG CHO TÌNH ĐẦU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÔNG HỒNG CHO TÌNH ĐẦU. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Tách cà phê muối

Tách cà phê muối

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình...
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em.
Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".
Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Ra Ði


Ra Ði


Ngày Bê trở lại, Lim vừa ra đi. Tại sao cứ lại phải ra đi?
Chẳng có ai, chẳng có điều gì để cho Bê chờ đợi. Dẫu chỉ là cái cớ, nhiều khi thấy vô lý.
Vô lý như lý do ra đi của Lim. Chẳng biết đi đâu, chỉ bỗng dung bốc hơi hỏi thành phố quá đáng yêu này. Cuối mùa, vẫn còn mưa lớn khiến ngườI ta nghĩ đến những cơn bão mun. Mỗi ngày đi qua với nhiều bất ổn. Bê thẫn thờ nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa. Lim cười, mắt môi rang rỡ.Bê cầm cái ô màu đỏ, đeo tui đỏ, hai đùa chầm chậm đi dưới mưa.Ngày ấy, Lim bảo: "Ước gì... Bê này, có thích Lim không?" Bê tròn mắt nhìn, thấy Lim là lạ. Ai đời lại hỏi trắng ra như thế bao giờ. "Thích sao?" "Thích sao thôi à! Có thích trăng không?" - Hai đứa phá lên cườI. Bây giờ, Lim ơi, Lim như cơn mưa đi mãi.
Ngày Bê trở lại, thấy Lim ghi vi lên cánh cửa mấy câu thơ:
Tôi đã vi đi qua năm mườI bảy
Mắt đen rất đỗi dịu dàng
Tóc con gái bong cỏ rối
Trái tim ao ước vầng trăng...
Bên dưới nguệch ngoạc ký "Dương vô cùng". Bê bất giác đưa tay vuốt tóc mình. Tóc tém. Đưa tay lên sửa kính. Kính cận... Thế mà Lim bảo, Lim sẽ yêu Bê mãi, cho dù đời có đổi thay. Ai ngờ, đời chưa kịp đổi thay thì Lim đã thay đổi. Đến Lim mà Bê còn không tin nổi, Bê tin được ai nữa đây?
Mồi ngày, Bê phải qua chốn cũ hai lần, đi và về. Không có con đường nào khác.Lần nào đi qua Lim cũng ngó lên trên gác, dẫu không cố tình mà do vô tình như mt thói quen khó bỏ. Thấy cô bé đeo túi đỏ, hình dung ra mình. Thấy cậu con trai áo ca rô, tưởng tượng ra Lim. Vừa uống cà phê vừa nói chuyện lớp trường, chuyện vui buồn mưa nắng. Cũng có đôi khi im lặng... Bây giờ, vẫn quán ấy, chỗ ấy nhưng là người khác đến ngồi. Không phải Lim với Bê của ngày xưa. Chao ôi là nhớ, tiếc. Chẳng biết tự khi nào hai đứa cứ dần dần tách xa nhau. Dẫu biết rằng không ai có lỗi...
Không ai có lỗi nên mới có những đêm mất ngủ, Bê trằn qua trằn lại, mắt vẫn mở trừng trừng. Bắt đầu mưa cũNg là lúc bắt đầu sự trở về của ký ức. Bê cảm thấy nuối tiếc. Còn Lim, không hiểu... Bê lật qua lật lại: Giá như ngày ấy mình thế nọ, giá như ngày ấy mình thế kia (!)
Giá như...
Bê quyết định đi tìm...
Không phải Lim phản bi!
Lim không muốn ra đi nhưng do số phận. Khi Bê đọc những dòng chữ của Lim để lại thì có lẽ, Lim đang quanh quẩn đâu đó rất gần Bê. Lúc làm mây trắng. Lúc tan vào mưa. Lim vốn bệnh tim từ nhỏ. Bê khóc. Bê cảm thấy ân hận. Ngày xưa, Bê hay chọc: "Lim ốm như hình nhân!". Những lúc như thế, Lim không giận chỉ cười. Hình nhân cười, mắt môi rạng rỡ. Bê ngôì nhớ Lim, tưởng tượng ra ô đỏ, túi đỏ... ngày hai đứa đi dưới mưa. Bê biết là Lim rất yêu thơ. Có lần Bê đọc cho Lim nghe mấy câu Bê chép trng từ sổ tay của chị:
"Ngồi xuống đất để đừng bao giờ ngã
Leo lên cây để không bao giờ lấm
Đừng có nhau để đừng bao giờ đau
Hay đừng mất nhau để đừng bao giờ đau?"
Lim ngồi trên ghế, thật lâu quay qua bảo:" Thế nào thì cũng nỗi đau!"
Lim ra đi cũNg là mt nỗi đau. Bê đến quán cũ ngồi, nhìn dòng người chạy xe vi vã qua lại bên dưới, trong lòng ngốn ngang câu hỏi: "Tại sao lại cứ phải ra đi?"

Gửi Lại Mối Tình Ðầu


Gửi Lại Mối Tình Ðầu

"Bao dung và độ lượng
Để còn lại được gì ?
Khi anh là tất cả
Nguồn sống của đời tôi"
Nhẩm lại mấy câu thơ của cô bạn không biết moi ở đâu ra , tôi chỉ muốn con tàu tốc hành này lao nhanh hơn nữa để tôi có thể chạy trốn thật nhanh.
Giờ đây tràn ngập trong tôi là sự hối hận, hối hận không gì sửa chữa nổi . Khinh bỉ chính bản thân nhưng tôi biết chia sẻ cùng ai đây ? Nước mắt không thể xoá nhòa tất cả, dường như ngược lại, nó càng làm tôi đau đớn tột cùng . Tôi không biết mình sẽ phải làm gì ? Độ lượng chúc hạnh phúc cho người hay nhỏ nhen giành lại tình yêu của một người ? Bao dung ư ? Để làm gì ? Độ lượng ư ? Để được gì ? Hay chỉ là sự đau đớn hènh không dám đối mặt sự thật để có hạnh phúc của chính mình.
Ba năm trước, Hà và tôi rất thân thiết. Chúng tôi đã vui vẻ bên nhau suốt thời gian dài . Hà không có vẻ tươi tắn như tôi nhưng bù lại có nét dịu dàng nữ tính. Đâu có tội gì bởi vẻ ngoài như thế của hai chúng tôi chứ. Đúng, sẽ chẳng có gì nếu không xuất hiện một người thứ ba khác phái . Anh đã mang đến cho tôi những nỗi buồn vui bất chợt chỉ mình tôi hiểu . Bởi sự vui vẻ thương làm người ta dễ bỏ qua những thái độ khó hiểu khác, nên chẳng ai biết tôi đã thầm yêu một người, cả Hà cũng vậy . Ngược lại ánh mắt của Hà xao xuyến, e thẹn, lúng túng thì làm sao có thể lẫn với một người đang yêu . Lo lắng, sợ hãi cứ lớn dần trong tôi và chợt một ngày nó chợt vỡ òa . Hà yêu anh thực sự . Tâm sự hết với tôi, cô ấy mong tôi giúp đỡ . Giúp đỡ ư ? Lúc ấy, tôi chỉ muốn hét to vào mặt cô ấy: "Cậu là đồ tồi" nhưng sao có thể ? Đó là người bạn thân nhất của tôi, một cô gái tuyệt vời, sao tôi có thể gây đau khổ cho cô ấy . Tình yêu của cô ấy đâu có lỗi, cháy bỏng, chân thành đến vậy cơ mà . Nhừng còn anh ? Anh hình như chỉ coi cô ấy là người bạn tốt. Không có kinh nghiệm nhưng tôi thừa hiểu mình không thể đáp lại tình cảm khác lạ anh dành cho tôi ...
Tôi bắt đâu chạy trốn tất cả, rời xa thành phố bé nhỏ . Nhưng người ta muốn quên đi quá khứ đâu có dễ, chỉ một lần gặp lại gương mặt thân thương cũng sẽ làm ta mãi day dứt không yên. K
Như em đã yêu anhhông ai hiểu lý do khi tôi đột ngột báo tin: Sẽ theo người yêu đến nơi anh ấy đang làm việc . Bí mật người yêu với Hà ư ? Xin lỗi nhé, một cái tên không có thực thì không bao giờ có nghĩa đâu . Mà cái tên có thực thì có lẽ mình chẳng nói với Hà nữa .
Anh không hề gặp tôi và Hà suốt một tuần liền . Hà gọi điện thì anh bảo bận không thể đến tiễn tôi ở ga như bao bạn bè . Anh chỉ gửi thư cho tôi chúc bao điều tốt đẹp . Thư viết thật buồn nhưng không một lời trách móc, chỉ hẹn một ngày được gặp lại người xưa ... Người đã ra đi mà hồn còn ở lại . Tôi chẳng muốn thực tại phũ phàng này nhưng cũng muốn giừ lại một chút kỷ niệm đẹp của buổi chia ly:
Em yêu anh đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
...Cầu mong anh sẽ có người tình...

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

HÒ HẸN MÃI CUỐI CÙNG EM CŨNG ĐẾN

HÒ HẸN MÃI CUỐI CÙNG EM CŨNG ĐẾN





Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồ


i Còn sót lại trên bàn bông cúc tím


Ba cánh tàn ,bốn cánh sắp sửa rơi





Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới


Như cánh chim trong mắt của chân trời


Ta đã chán lời vu vơ giả dối


Hót lên ! dù đau xót một lần thôi





Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói


Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ


Anh sợ hãi,bây giờ anh mới nhớ


Em hay là cơn bão tự ngàn xa





Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ


Gió em vào nếu chán gió lại ra


Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó


Dẫu mùa thu ,hoa cúc cướp anh rồi

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Yêu...




Yêu...

Tác giả: Nguyệt Khanh






“Thôi, về Ni… khuya rồi.

” Giọng Trà kéo tôi về với thực tại, bao giờ Trà cũng gọi cái tên ở nhà của tôi “cho thân mật”. Tôi và Trà dắt xe đi bộ lững thững dưới mưa, cơn mưa xuân rây rắt. Tôi không khóac áo mưa Trà đưa cứ để cho cái thoáng lạnh của mưa xuân dần thắm đẫm mình.

Trà là bạn thân của anh và nghiễm nhiên trở thành người quan tâm tôi khi không có anh. Trường anh nghỉ Tết sớm, anh định chờ tôi về nhưng không được. Má anh đau và anh lại là đứa con duy nhất. Trà và tôi tiễn anh đi. Lúc xe chạy, tôi mới cảm nhận được hết nỗi hụt hẫng, tôi điếng lặng nhìn theo chiếc xe xa dần, mất hút. Lần đầu tiên tôi xa anh, lần đầu tiên tôi tiễn đưa một người con trai, một người tôi yêu thương. Lần đầu tiên… Con đường bỗng nhạt nhèo vô duyên đến lạ.


“Quí khách đi tàu lưu ý…”. Sân ga chộn rộn, chen chúc. Anh trên tàu, tôi dưới sân, đôi bàn tay nắm chặt. Tôi quay đi cố ngăn những giọt nước mắt chực tràn. Tôi sợ nước mắt sẽ làm cho con tàu anh đi dùng dằng, day dứtCái nắm tay chặt là thế rồi cũng xa rời, tàu rùng mình chuyển bánh. Tôi nhìn anh, trong đáy mắt ánh lên lời thì thầm “đừng khóc”. Rồi anh đi.

Tôi lại xa anh, cứ xa xa mãi. Tôi được sinh ra dường như là dành cho anh và anh cũng chỉ là của riêng tôi. Chẳng có hạnh phúc nào là trọn vẹn. Anh và tôi yêu nhau nhưng cứ mãi xa nhau. Giữa hai đứa cứ tiếp nối những cuộc tiễn đưa đến xót lòng. Nước mắt cứ mặc nhiên trào ra. Tôi khóc. Tôi khóc bởi tôi ý thức được, tôi biết được nếu không có anh cuộc sống của tôi thế nào. Tôi bất giác rùng mình khi nghĩ tới những tháng ngày thiếu vắng. Tình yêu với tôi như hơi thơ.û

Đêm qua anh bảo “ Anh nói Trà sang chơi với em luôn nhé?” lúc chúng tôi ngồi trước sân trường. “Đừng, anh” – Tôi không muốn gặp Trà, tôi sợ tôi lại gặp một chút anh trong Trà. Tôi thấy mình yếu đuối quá. Anh nhìn tôi, tay xiết chặt hơn.

Tôi lao vào công việc, soạn giáo án, họp hội đồng, tập văn nghệ… Anh thực tập ở Hà Nội. Thư về cho tôi anh viết “Tụi mình có bị bất công quá không? Anh nghĩ là không. Ông trời có mắt biết được mọi sự khi chúng ta ra trường phải xa nhau một thời gian rồi mới hợp được…”. Thư anh mang chút lạnh của Hà Nội nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng. Tôi tin, anh tin vào những gì mình có được đằng sau những tháng ngày xa cách. Rồi tôi cũng bận tít mù, công việc là công việc. Những tưởng công việc sẽ làm tôi quên bớt anh nhưng tôi lầm. Cái khoảng trống sau công việc thật dễ sợ, con người luôn ở trong trạng thái chênh vênh.Càng cố quên lại càng quay quắt đến cháy lòng. Tôi thèm cảm giác êm ềm nhẹ nhàng bên anh, thèm phút giây đón đưa sau công việc. Tôi khao khát đôi bàn tay ấm nồng… Chợt thấy mình yêu quá đỗi.



Ngày ra trường tôi hát: “ Biệt ly, nhớ nhung từ đây. Chiếc lá rơi theo heo mây, người về có hay”. Anh khóat vai tôi đi dọc bờ sông. Gió chiều phả lên mát rượi, gió và tóc tôi nô đùa mơn man trên cánh tay anh. Ngày mai xa Huế chẳng biết đến bao giờ tôi và anh mới có lại một buổi chiều như thế này. Êm đềm hạnh phúc và thêm một chút mong manh.

Tụi bạn lắc đầu khi nhìn tôi và anh “phiêu quá”. Ừ, thì phiêu quá. Nhưng tôi và anh sống bằng niềm tin cơ mà. Nhớ một câu của ai đó: “Chỉ có hai điều giúp đem lại hạnh phúc đấy là tin và yêu”. Tôi và anh đã có cả hai. Tôi cần hạnh phúc, tôi muốn có được hạnh phúc trong tầm tay. Tôi hỏi anh lúc sắp xa: “Bao giờ gặp nhau?”. Câu trả lời đơn giản: “ Lúc nhớ”. Ừ, lúc nhớ. Đơn giản để xa nhau một cách nhẹ nhàng hơn dẫu biết rằng bao nhiêu ràng buộc, đơn giản để trấn an mình. Có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ. Nhìn nhau và chỉ muốn hét lên, ôi chia ly…

Tôi xin được việc gần nhà. Anh cũng may mắn như tôi, công việc ổn định và cách nhau gần bốn trăm cây số. Khoảng cách ấy chẳng biết đến bao giờ mới rút ngắn lại. Thư cho anh, tôi viết: “Có phải đó là sự huyền nhiệm của tình yêu? Bên nhau thì hạnh phúc, không có nhau cũng chẳng ai chết?!”. Gửi thư rồi tôi mới thấy mình ngu ngốc, cái ngu ngốc chẳng biết gọi tên và cũng chẳng hiểu tôi đang muốn chứng minh điều gì nữa. Tôi khó hiểu trước tôi.

Xuân lại về, muộn hơn mọi năm. Một năm xa nhau mười hai tháng chẳng đủ sao lại thêm tháng thứ mười ba nữa. Cái tháng nhuần đến là vô duyên vậy mà mai nhà tôi vẫn nở trúng tết. Sắc vàng làm sáng rực cả khu vườn, sáng đến lung linh trong nắng. Tất cả đều mới và như đang bắt đầu. Riêng tôi vẫn cũ mèm, xa cách.


Tôi lẩm nhẩm câu thơ của Nguyễn Bính “Anh ạ, mùa xuân đã cạn ngày, bao giờ em mới gặp anh đây…” khi tha thẩn trong vườn, khi cánh mai cuối cùng vừa liệng xuống. Một cái gì đó rơi rụng trong tôi. Tôi và anh, xa nhau khi chỉ mới bắt đầu, cứ xa xa mãi. Xa đến nỗi cái triết lý sống của tôi và anh cũng đành gói lại cho vào ngăn kéo – tin và yêu. Tôi biết sẽ còn một cuộc chia ly nữa, lần chia xa cuối cùng, vĩnh viễn. Đó là con đường duy nhất để xoá đi sự khe khắt cuộc sống ban tặng cho hai đứa. Tôi và anh sẽ chẳng còn cười và bảo: “Ông trời có mắt biết được mọi sự khi chúng ta ra trường phải xa nhau một thời gian rồi mới hợp được…”. Và sẽ chẳng còn chia ly, chẳng còn đưa tiễn…

Đêm về tôi khóc, giọt nước mắt nóng hổi trên má tôi là cánh mai ban chiều đang liệng xuống – Mùa xuân đã cạn ngày. Xa cách đến lúc không thể xa cách được nữa. Sức chịu đựng của con người có hạn. Anh vẫn như gió trời ngang dọc, tôi mệt mỏi mà rằng: “Ngày mai rồi sẽ khác…Đêm nay anh có nghe.”

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

Nắng có vàng bên ấy

Nắng có vàng bên ấy

HUỲNH THỊ CHÂU PHA



Ngày ấy, khi yêu anh và em đã cùng nhau dệt biết bao điều mơ ước. Cả anh và em đều nghĩ về ngày mai, cái ngày mai thật bình thường và giản dị nhưng ẩn chứa biết bao niềm tin và hi vọng...!



Anh vẫn thường nói: anh yêu màu xanh của biển. Còn em lại yêu sắc vàng rực rỡ của màu nắng ban mai, của những đóa cúc quì nở rộ trên thảo nguyên xanh thẳm. Cả hai chúng ta đã một thời mơ ước về một ngôi nhà nhỏ hướng ra biển, có những đám dã quì bao bọc lối em đi...



Tình yêu đầu đời tưởng sẽ mãi không tan, thế nhưng mọi việc đâu như người ta mơ ước. Có phải anh sinh ra vào mùa đông lạnh giá, nên tâm hồn mang một chút gì đó hờ hững vô tâm? Anh ra đi bỏ lại cùng em một tình yêu chưa một lần thay đổi.



Ấy vậy mà em vẫn chờ, vẫn đợi. Em đã chờ đợi anh qua ba lần đất trời nhuộm màu nắng mới... nhưng anh vẫn biền biệt nơi đâu? Hạnh phúc ngày xưa vẫn còn vọng về trong em theo từng nhịp thời gian qua những miền ký ức. Nhưng anh đã mãi mãi xa rồi..., và người con gái khác đã kịp đến thay em, để cùng anh dệt trọn ước mơ về căn nhà nhỏ mà ngày xưa anh và em vẫn thường mơ ước.



Anh có còn nhớ cái chuông gió màu vàng thay lời của em dành tặng anh vào ngày sinh nhật? Một cách tỏ tình vụng dại nhưng mang cả một bầu trời mơ ước lớn lao: "Anh sẽ mãi yêu em, tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi tươi vui như màu nắng mới, như màu vàng rực của những đóa dã quì do chính tay anh trồng quanh ngôi nhà nhỏ của chúng ta...".



Em đã từng nhăn mặt xót xa gọi anh là "lão Hạc ốm yếu" sau mỗi kỳ thi căng thẳng. Còn anh lại xuề xòa cốc vào đầu trêu em là "con vàng hung dữ" của riêng anh.



Giờ đây tất cả đã xa rồi, những tất bật, hối hả của thời gian đã làm anh quên hết, chỉ còn lại mỗi mình em với sự khờ dại ngu ngơ ngày nào. Em vẫn cố gom góp và nhặt nhạnh những kỷ niệm vội tàn mà anh đã bỏ lại.



Anh ơi! Anh ra đi và để lại cho em một màu vàng hanh hao nhói buốt. Xuân năm nay lại về, "nắng có vàng bên ấy" không anh?


Anh là người thứ hai

Anh là người thứ hai

NGÔ PHƯƠNG QUỲNH
(ĐH KHXH&NV TP.HCM)

Em đến với anh vào một ngày mùa hạ dài những cơn mưa. Có lẽ tạo hóa đã sắp đặt cuộc gặp gỡ này. Trước đó em rất bi quan, có lúc tưởng chừng như cuộc đời đầy éo le nghịch cảnh luôn rình rập dập tắt mọi khát khao trong em, đọa đày em rồi trả em về với vùng quê nghèo khó quanh năm tay chân không lúc nào sạch phèn...



Bỏ lại tất cả sau lưng, em tìm đến một vùng đất xa lạ và mới mẻ mà ở đó em có thể tiếp tục thắp sáng ước mơ của đời mình. Và đất Sài Gòn trở thành cây cầu nối - nơi đó - thắp lên tình yêu cao đẹp của hai đứa mình.



Anh là người thứ hai đến với em. Yêu em, anh bỏ qua tất cả những gì thuộc về quá khứ của em. Không biết trong tình yêu có mấy người được như anh? Lần đầu bàn tay em đặt gọn trong tay anh ướt đẫm vì hồi hộp cho em cảm giác anh là một phần tất yếu không thể thiếu trong em.
Cái nắm tay ấy cũng như nụ hôn anh dành cho em, với em không phải là nụ hôn hay cái nắm tay đầu đời, vậy mà nó vẫn dạt dào cảm xúc, tinh khôi như thuở ban đầu. Em không dám hứa hẹn với anh bất cứ điều gì bởi một khi con chim bị thương sẽ sợ cành cong. Em là con chim bé nhỏ tự làm mình tổn thương.



Quen biết nhau, yêu nhau rồi chia tay thử hỏi ai không đau, dù biết rằng đó là lẽ thường tình trong tình yêu. Không biết tự bao giờ chuyện hợp tan đã thành qui luật. Em đã sống hết mình với mối tình đầu cùng biết bao lời hứa mà giờ đây tất cả chỉ còn là bọt biển. Em không làm được nên đành xin lỗi mối tình đầu mà ra đi. Em sợ mình hứa với anh rồi không thực hiện được.



Có lúc trong em đầy mâu thuẫn. Mạnh mẽ đó rồi lại yếu đuối ngay. Anh hay véo mũi và mắng em khùng. Em cười dụi đầu vào ngực anh nũng nịu. Phải, đôi lúc em cũng “khùng khùng” nên em sợ một ngày nào đó “con khùng khùng” này sẽ bị dòng đời đưa đẩy cuốn em xa vòng tay của anh. Không muốn anh là người thứ hai phải nghe lời xin lỗi từ em.



Anh là một người mang nhiều ước mơ và hoài bão lớn có thể thực hiện được bởi gia đình anh rất khá giả so với gia đình em. Đi bên anh lắm lúc em hay buồn rồi suy nghĩ mông lung. Để đến với nhau, ước mơ một ngày duyên thắm đẹp đôi thành sự thật đâu phải dễ dàng nên có nhiều điều phải suy nghĩ lắm chứ anh. Còn một năm rưỡi nữa thôi anh ra trường rồi. Lúc này tối thứ hai, tư, sáu anh tranh thủ học thêm Anh văn.



Tốt thôi, nhưng em lại sợ. Sợ khi có tấm bằng trong tay, có đủ điều kiện anh sẽ xa em bay đến một đất nước lạ để thực hiện giấc mộng của anh và cũng là kỳ vọng của gia đình. Mỗi lúc thấy em buồn anh lại an ủi: “Anh học để ra trường dễ xin việc, làm trong nước cũng cần Anh văn vậy...”. Em ừ mà buồn lắm...



Nếu một ngày nào đó anh phải xa em và cho em một lời hẹn ước... thì em sẽ mãi chờ đợi anh. Có lẽ khoảng thời gian đó lâu và dài lắm vì em đã quen với cảm giác gần anh, được anh chở che rồi.




Nhưng không sao đâu anh, em sẽ tập và dần quen với cuộc sống đó để ngày trở về anh thấy em thật mạnh mẽ và đầy bản lĩnh như anh hằng mong đợi. Anh sẽ càng yêu em nhiều hơn nữa phải không anh? Chẳng biết ngày phi cơ mang anh xa em đã gần đến chưa anh nhỉ?


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

Mặc định cho tình yêu

Mặc định cho tình yêu

CÁT HẠ


(ĐH KHXH&NV TP.HCM)






Mùa thu năm đó ta trao nhau nụ hôn đầu tiên. Em ngơ ngác nhìn chiếc lá vàng tò mò nằm bên cạnh chỗ mình ngồi, bật cười với nó. Anh thì thầm:



- Tội nghiệp nó em nhỉ? Một mình nằm lẻ loi chắc buồn lắm!



Em cãi lại:



- Không. Em thấy nó thảnh thơi. Một mình thì chẳng phải ràng buộc điều gì cả.



Một cơn gió ào qua cuốn chiếc lá bay đi, như hùa theo sự bướng bỉnh của em. Anh biết em như một con diều lơ lửng. Sợi dây nối quá dài nên anh không đủ thời gian để thâu hết lại được.



Em đột nhiên gặp một tiếng sét ái tình. Gã đó cũng làm như yêu và có vẻ cũng rất hạnh phúc khi được em yêu. Chỉ có anh lặng lẽ với nỗi hụt hẫng khi cánh diều vụt bay mất. Trên tay anh còn lại mỗi sợi dây.



Em ngồi nghe anh nói trong lần cuối cùng anh dự định một cuộc hẹn hò với em. Đôi mắt em có vẻ buồn, nhưng nó lại lấp lánh, lấp lánh. Em hiểu rằng anh buồn. Anh cũng nhận ra em cố giấu giếm một nỗi niềm nào đó. Nhưng anh lại bần thần vì ánh mắt lấp lánh của em.



Khi tạm biệt nhau ở trước cổng nhà, em khiễng gót, lần đầu tiên chủ động hôn anh. Anh coi đó là một món quà chia tay. Nhưng em lại hỏi: “Anh có ghen không?”. Anh không kịp trả lời. Đêm quay lưng lại với giấc ngủ của anh.



Em và gã ấy chia tay, ngay từ khi còn chưa kịp bắt đầu quen nhau. Gã đó có vẻ buồn rũ hơn cả em. Anh ta như một cái cây mới trồng chưa kịp bám rễ vào đất. Em lại nhổ lên, để lại một chỗ trống đã được rào giậu kỹ ngay trong chính lòng mình.



Em hẹn anh ra để khóc, ngay trên chiếc ghế hai đứa đã ngồi trong lần đầu hôn nhau. Nước mắt chưa kịp khô em đã bất thần hỏi: “Anh có còn giữ sợi dây diều không?”. Anh ghét phải thừa nhận rằng anh còn yêu em, vì tự ái và vì những tổn thương trong lòng. Nhưng anh muốn lại được nhìn thấy ánh mắt em lấp lánh. Anh gật đầu. Nước mắt em lại rơi. “Anh buộc chặt em lại nhé! Và nếu không giữ được thì anh hãy buông tay ra. Đừng giữ lại cho mình làm gì một sợi dây đứt...”.



Em đã theo gió bay. Trời lặng. Em lại sà xuống trước mắt một gã khờ khạo. Anh muốn buộc lại để giữ em mãi đến hai tỉ năm sau. Nhưng em chỉ muốn yêu anh một nửa thời gian thôi. Nửa còn lại có lẽ em để dành đi chơi cùng những cơn gió lạ.



Em im lặng một tuần sau lần hai đứa cãi nhau về một tỉ và hai tỉ năm đó. Anh tưởng em giận. Nhưng chiều nay em đã đợi anh cùng một nụ cười. Anh thận trọng nhận lấy một lời thì thầm. “Em chỉ là của anh một tỉ năm thôi. Một tỉ năm sau là em để dành để quay về sống là chính em. Nhé! Anh nhé! Anh đồng ý đi. Em sẽ yêu anh mà, từ giờ cho đến hết hai tỉ năm đó, dù em là em hay là bất cứ ai đi nữa...”.



Anh không thể từ chối những vần điệu dễ thương của tình yêu. Và anh cũng chợt nhận ra ràng buộc em vào mình là điều quá vô lý. Một hay hai tỉ năm nữa, ai biết mình còn là ai cơ chứ? Điều quan trọng nhất là bây giờ. Em yêu anh. Và anh yêu em trong lúc này. Em là cánh diều. Em có quyền tung bay. Anh chỉ có nhiệm vụ cầm giữ sợi dây. Và bàn tay anh sẽ buông ra khi nào cánh diều đã no gió, để những kỷ niệm không phải đứt tung và chắp vá nhịt nhằng, để khi nào mình có gặp lại sau một vài tỉ năm nữa cũng sẽ không phải mất thời gian để bối rối với chính mình.



Anh hãy bắt đầu từ bây giờ, học cách bay đi như những chiếc lá vàng trong gió.

Hướng biển


Hướng biển

TẨU NHẬT QUÍ



Cuối hè, ta lại gặp nhau sau những chuỗi ngày dông dài xa cách. Lòng anh đau đáu trước đó cả đêm, bởi ta vừa qua một đoạn dốc không ít hiểm trở. Ừ, nhưng anh và em vẫn phải tin!



Em vẫn để yên bàn tay mềm ngoan giữa lòng bàn tay anh khô gầy, khe khẽ gật đầu khi anh chỉ tay về phía cuối đường - nơi hai đứa hẹn hò thời sinh viên nhiều mơ mộng. Chợt nghe vọng lại xa gần những lần giận dỗi. Anh càng không muốn nhớ vì cớ gì hai đứa phải làm ngơ dù ngồi chung lớp học.



Ngày mới quen, em khách sáo nằn nì đưa anh chiếc áo mưa ngoài rào ký túc xá. Anh vẫn chứng nào tật ấy, vẫn mâu thuẫn, không mặn mà với những điều tỉ mỉ lại cứ thèm được em quan tâm..., rồi phóng xe ra về một mạch. Anh cứ để em trách là kẻ vô tâm, còn em thì không khéo sẽ biến anh thành đứa trẻ... Và trước mắt mình, anh bỗng muốn thành đứa trẻ nghịch trong mưa, đùa trên cát cùng em. Biển ưu tư nhờ nhợ không rõ tên màu sắc trên bầu trời, bỗng xanh ngời mỉm cười từng cơn sóng vỗ về man mác. Sóng ve vuốt chân em, sóng theo anh ồ ạt cùng em xoay tròn...



Gần bờ, đảo xanh về đêm cứ hoài tiếng sóng. Không cần nhìn mắt em, anh lại khẽ hát câu tình về biển cho em. Trăng trên cao khiến ta cứ men theo đầu sóng bước cùng trăng. Lạ! Biển dù bao la hòa khung trời thăm thẳm tối... ấy mà ta vẫn chẳng thể nào có cảm giác lẻ loi!



Tựa lan can trên một căn miếu nổi tiếng, và gió dạt dào rối tóc em.



Đất đảo cũng nhoẹt vàng nhưng dường như không có sắc tím bằng lăng. Chỉ thấp lè tè khiêm tốn những chùm sim lách mình giữa những khe đá hay e ấp phe phẩy ven lối mòn. Chắc mai này em lại quí hoa sim!?



Anh dắt tay em qua từng mỏm đá. Lá cuộn dòng nhấp nhỏm trôi xa. Suối như em, như anh, muốn chảy mãi không già. Và em còn bảo “Cứ để chân sẵn sàng cho đá trượt. Nước dưới chân như thử thách đời mình...”. Anh thì thích câu cá nhưng lại thiếu sự kiên trì, thế mới chỉ có thể cùng em chung một cần câu...



Xa biển, nghĩa là phải rời nhau. Em bịn rịn Suối Tranh, anh bồi hồi giữa Bãi Sao hoang vắng. Ngày nào có về với biển hay không về với biển nữa, ta vẫn sẽ về bên nhau. Xin cùng nhau hướng về nơi có ngọn hải đăng xa tít ấy - như thể hướng về một ngày tràn đầy hi vọng và hạnh phúc của đôi ta!