Hiển thị các bài đăng có nhãn TRÁI TIM RUNG RINH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRÁI TIM RUNG RINH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Bài toán Tình yêu


Bài toán Tình yêu


Ngày …tháng …năm…


Nhỏ ! Nhỏ thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô khan và đầy gai, nhưng nhỏ nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy. Anh chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng nhỏ. Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi Tính…thôi. Không biết từ trước đến nay, nhỏ nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của mấy gã trồng si theo nhỏ nhỉ ? Có lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn. Viết thơ, phổ nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho nhỏ hiểu lòng anh bây giờ. Thôi thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho nhỏ rõ tình cảm của anh nhé!


Bài toán tình yêu


Đề bài : Anh là X, nhỏ là Y, với phép tính Yêu và Không Yêu, hãy chứng minh định lí sau : X yêu Y và Y yêu X là đúng và chỉ có thể tồn tại một cách duy nhất.


Giả thiết 1 : X yêu Y

Chứng minh: Để chứng minh là anh yêu nhỏ thì anh có vô khối bằng chứng lẫn ví dụ. Này nhé, từ thuở mới biết nhỏ thôi, anh đã phải đợi không biết bao nhiêu ngày và mất không biết bao nhiêu đêm để nghĩ ra một lá đơn xin làm quen gửi nhỏ. Nếu anh chỉ giỡn chơi cho vui thì anh đã làm quen nhỏ ngay từ lúc đầu rồi. Nếu anh chẳng “có gì” với nhỏ thì anh đâu phải hồi hộp ngóng thư thư nhỏ trả lời đến như vậy. Nhỏ thấy chưa, chỉ bước ban đầu thôi mà làm kẻ lạnh lùng với trái tim bằng đá như anh phải nao núng không ít. Cái ngày nhỏ cười cười chấp nhận, mắt nhỏ long lanh đến lạ kì, may mà anh còn “nhớ lối đi về”, nếu không chắc gia đình phải đăng báo “Tìm người lạc”. Nhỏ thấy chưa, như vậy cũng đủ thấy tấm thịnh tình của anh dành cho nhỏ rồi . Nếu anh không yêu nhỏ, anh chẳng thể nào đứng trước trường chờ nhỏ tan học về. Thuở ấy, anh chúa ghét mấy đứa con trai đứng đực mặt ra mong ngóng, trông thật chẳng khác gì mấy thằng ngố. Anh vẫn cười thầm: “Đàn ông đàn ang thì phải khí thế lên, ai đời chỉ vì một người phụ nữ.” Nhưng ôi chao, anh hùng không qua ải mĩ nhân, bây giờ anh lại cam tâm tình nguyện làm một thằng dở hơi như thế. Dù biết chưa đến giờ, anh vẫn nôn nóng tới sớm rồi đứng đợi, chỉ sợ ra trễ, nhỏ theo lũ bạn đi mất. Mong là nhỏ sẽ không cho anh là thằng ngốc, nhỏ nhé.Có khi nhỏ giận không thèm nói chuyện với chuyện với anh, mới vài ngày thôi mà anh đã thấy thời gian sao dài dằng dặc, vào sở làm mà lòng như lửa đốt, đến nỗi mấy đồng nghiệp cứ phải thì thào: “Mày làm sao thế ?”


Biện luận:


“Tình yêu là mù quáng”. Không, anh chẳng thích làm gã thầy bói mù đoán già đoán non tình yêu của chúng mình. Mắt anh còn tốt lắm, và để thấy rõ nhỏ hơn, anh còn gắn thêm hai miếng kính dày cộm, to chảng. Anh không dám thề non hẹn biển như một kẻ khoác lác, anh cũng không muốn nói vòng vo quanh co đầy ẩn dụ ngụ ý để nhỏ rối tinh rối mù lạc vào mê hồn trận thì tội nghiệp. Anh chỉ có thể rõ ràng, ngắn gọn và súc tích y như một bài toán logic : Anh yêu nhỏ.


Giả thiết 2 : Y yêu X


Chứng minh: Đặt mình vào chỗ ngồi của người khác để suy ra người ta nghĩ gì quả thật là một điều không đơn giản. Nhưng vì nhỏ, anh sẽ cố gắng làm mọi thứ trở nên dễ hiểu nhất mà anh có thể. Nhỏ có thể đang cong môi, lừ mắt bảo rằng, làm quen thì nhỏ cũng có cả khối người, nhỏ cũng đồng ý cả chục mạng, chứ đâu có riêng gì anh. Ừ, cho là vậy đi, thế tại sao nhỏ không trả lời ngay, mà để đến cả tuần sau, anh năn nỉ mãi mới cho gặp mặt. Định cho anh đau tim chắc ? Vậy là nhỏ cũng coi anh “đặc biệt” hơn người khác một chút rồi. Nhỏ sắp kêu: “Con gái phải làm giá chứ sao!” Ừ, cho là vậy đi, sao khi anh nắm tay nhỏ hỏi: “Chịu không?”, mặt nhỏ đỏ hồng lên, chỉ cười cười mà không nói gì? Nhỏ lại sắp bảo: “Thì con gái phải mắc cỡ chứ sao?” Ừ, cho là vậy đi, sao mấy thằng “ôn con” ở trường xếp hàng chờ đón nhỏ về, nhỏ ngúng nguẩy lắc đầu mà chỉ bẽn lẽn lên xe anh ngồi? Nhỏ chắc đang bặm môi la: “ Tại anh lớn hơn, chững chạc hơn nên đáng tin hơn.” Ừ, cứ cho là vậy đi, sao nhỏ cứ chịu khó viết thư, chép thơ, gửi nhạc cho anh làm gì nhỉ? Mà toàn thơ tình không mới…ác chứ ! Nhỏ biết anh khô queo, cứng như đá, chì như thép, vậy mà còn đưa toàn mấy thứ “ướt nhẹp”. Sao nhỏ không làm thế với mấy “ôn con” trong lớp nhỉ ? Chết thật, lần này anh không suy ra nữa đâu, để tự nhỏ nghĩ đi nhé !


Ngày 8-3, ngày Valentine, nhỏ hí hửng khoe anh nào hoa, nào quà, nào thiệp, cùng “những lá thư tình hay nhất thế giới”. Quen nhau gần một năm trời rồi, vậy mà anh vẫn tay không, tỉnh bơ ngồi uống nước mía cạnh nhỏ, chả phản ứng gì sất. Không biết ai tự dưng hờn mát thế nhỉ? Úi dào, anh đâu có dễ sập bẫy nhỏ như vậy? Cái kế “khích tướng” này xưa còn hơn ….Trái Đất. Ai bảo con trai không được làm giá? Nôn nóng quá nhỏ chạy mất tiêu thì sao ? Nhỏ định chọc cho anh ghen chết đấy à? Đừng hòng nhé. Ôi nhỏ ơi, anh là “người lớn”, chơi với nhỏ anh thành “con nít” một chút. Còn lũ “ôn con” trong trường chỉ là đám con nít tập làm người lớn. Người lớn đã từng làm trẻ con, cho nên trường hợp anh chấp nhận được, còn đám con nít mới nứt mắt hỉ mũi chưa sạch mà học đòi, thế là hỏng ! Khi nào rảnh, anh sẽ viết thêm cho nhỏ một bài chứng minh lí luận đầy đủ về lũ ranh ấy cho chúng biết thế nào là lễ độ ! Biện luận: Những gì nhỏ dành cho anh, chậc, anh “cảm kích” lắm lắm. Từng ấy ví dụ thôi anh cũng đủ hiểu lòng của nhỏ rồi. Úi dào, nhỏ mắc cỡ không dám nói ra, thôi thì để anh nói giùm nhỏ nhé. Chà, không được, nói lớn quá người ta biết thì nhỏ đỏ mặt, vậy anh nói khe khẽ vừa đủ chúng mình nghe thôi nhỏ nhé: “…” Ui da, đừng có ngắt anh, đau lắm, tội nghiệp!


Từ (1) và (2) =>


Giả thiết 3 : X yêu Y và Y yêu X.

Chúng ta yêu nhau Chứng minh: Nếu giả thiết này thành sự thật thì … ôi chao, còn gì hạnh phúc bằng .Nhỏ còn bé lắm, nhỏ còn đi học, hồn hiên và ngây thơ. Thỉnh thoảng, nhỏ bỗng thành người nhớn, nghiêm nghị và sâu sắc khiến anh phải ngạc nhiên. Dù sao đi nữa, trong anh, nhỏ luôn là nhỏ bé bỏng và đáng yêu. Anh yêu mái tóc nhỏ nên anh đã phải đi lùng cái kẹp tặng nhỏ dù một thằng đàn ông như anh chẳng ưa gì chuyện sắm đồ con gái. Anh yêu đôi mắt tinh nghịch, lí lắc. Anh yêu cả cái nhìn mơ màng dù với cặp kính mà nhỏ ghét. Anh yêu cái mặt nhăn nhăn như… con khỉ khi nhỏ giận. Anh yêu luôn cả tính xấu của nhỏ vì tình yêu phải bao dung và độ lượng. Còn nhỏ, khi vui nhỏ tìm đến anh chia xẻ, nụ cười lúng liếng của nhỏ làm đời anh thấy tươi đẹp hơn. Lúc buồn, nhỏ cũng thỏ thẻ tâm sự rồi hỏi anh gỡ mối tơ lòng. Bên nhỏ, anh thấy mình cũng quan trọng hẳn lên, và anh cố làm tốt mọi thứ hơn để xứng với tình cảm của nhỏ. Nhiều lúc nhỏ giận lẫy bảo anh vô tình, chẳng quan tâm khi mấy ngày im bặt, chẳng hỏi thăm. Không có đâu, anh luôn nhớ nhỏ, anh chỉ bận đi làm thôi. Nhỏ thấy đó, anh phải làm tốt công việc của mình thì mới ra oai với nhỏ được chứ. Anh còn phải kiếm tiền để có dịp mua quà, dẫn nhỏ đi chơi, đi coi xi nê… Nhỏ thấy chưa, anh cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi tán gái cho vui. Anh có nghĩa vụ lo lắng cho tương lai và chuyện học của nhỏ nữa, anh chả muốn vì mải vui nhỏ quên mất học bài. Nếu thế thì anh quả thật đáng trách lắm. Biện luận: Có thể anh yêu nhỏ nhiều hơn là nhỏ yêu anh. Thế cũng được, quan trọng là Chúng ta yêu nhau. Yêu anh, nhỏ vừa được yêu nè, vừa được chiều nè, vừa có vệ sĩ, tài xế và cả thầy giáo nữa. Thấy không, nhỏ “lời to” đấy nhé. Còn anh, chỉ cần được nhỏ yêu, vậy là quá đủ rồi.


Giả thiết 4: X không yêu Y và Y không yêu X


Chứng minh: không tìm ra


Biện luận:

Một giả thiết cực kì vô lí . Anh đã gặp qua khá nhiều bài toán hóc búa trong đời, nhưng đây là một câu đố lạ lùng nhất anh từng gặp. Mọi lần, nếu không tìm được một đáp số khả thi, anh sẽ ghi vào phần lời giải rất ngắn gọn: CTMB => Có Trời Mà Biết. Nhưng nhỏ à, giả thiết này có lẽ trời cũng không trả lời nổi, vì nó sai ngay từ giả thiết, vậy thì còn chứng minh cái quái gì nữa.Chắc nhỏ đang nhắc chừng anh, hình như thiêu thiếu cái gì phải không? Anh biết rồi, nhỏ đang bảo còn hai giả thiết nữa mà anh quên. Anh chẳng quên đâu, anh chỉ thấy chúng không cần thiết thôi. Nhưng để chiều lòng nhỏ, anh nói nhỏ nghe nhé.


Giả thiết 5:

Y yêu X và X không yêu Y

Thật không căn cứ, không nguyên do, hoàn toàn vô lí ! Nếu nhỏ yêu anh thì lí nào anh lại không yêu nhỏ được cơ chứ ? Giả thiết này cũng sai lầm ngay từ đầu rồi, chẳng cần chứng minh nữa.


Giả thiết 6: X yêu Y và Y không yêu X

Nhỏ ơi, nếu quả thật có một giả thiết như vậy tồn tại, anh không đủ can đảm lẫn tâm trí để chứng minh nữa. Anh tìm mãi không ra một bằng chứng nào để nói nó là sự thật. Trời sinh ra mỗi người đàn ông và lấy cái xương sườn của họ để làm nên người phụ nữ. Nhỏ chính là cái xương sườn huyết thống ấy. Nếu nhỏ từ chối mà phụ lòng chúa trời, có lẽ anh sẽ chết vì một cái xương sườn ngoại đạo. Chắc chắn nhỏ không nỡ nhìn một kẻ yêu mình phải chết thảm thương như thế chứ? Vậy thì, chúng ta hãy dẹp luôn cái giả thiết “mắc toi” này đi, nhỏ nhé !


Kết luận:

Nhỏ ơi, chứng minh nhỏ nghe vậy là đủ rồi, thôi tụi mình cứ tự kết luận với nhau đi, nghen nhỏ !

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Email qua hộc bàn






Email qua hộc bàn


Nó sờ tay xuống hộc bàn nhưng mắt lại không nhìn xuống dưới như để tìm kiếm một cái gì đó quan trọng và cũng để tránh những cặp mắt tò mò của mấy đứa bạn trong lớp.



Nó và hắn không quen nhau, chưa chạm mặt trực tiếp lần nào, nhưng hai đứa đã trở thành bạn, một tình bạn không giống ai...




Trong một lần tình cờ nó đưa tay xuống hộc bàn và vô tình chạm phải vật gì đó, hình như là một tờ giấy. Mà ai lại nhét ở đây vậy nhỉ? Nó nghĩ thầm và cứ thế lôi ra, một nét chữ tròn trịa, xinh xắn, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt nó.




- Chữ con gái đây mà, nhưng sao nó lại ở đây? Nó thấy hơi bực mình vì từ trước đến giờ nó luôn cho rằng hộc bàn là khoảng không gian riêng của nó, nhưng nếu là con gái thì không sao, nó có thể nhường một nửa khoảng không gian này cho người kia, người chị (mà nó tưởng) học lớp 12 cùng sở thích với nó. Nhưng không, lại một lần nữa trong ngày, nó ngạc nhiên đến mức gần như sắp ngất :



- Trời đâu phải chữ con gái mà là chữ của một “ông thần” nào đây!




Nó hét toáng lên sau khi đọc những dòng chữ tròn trịa, xinh xắn đó, làm mọi người trong lớp đổ dồn 98 con mắt hình dấu chấm hỏi về phía góc lớp. Nhưng đó không còn là ngạc nhiên mà là lo sợ, lo sợ vì những bí mật mà nó đã viết, đã tâm sự với khoảng không gian riêng của nó sẽ bị hắn phát hiện.




- Thui rùi, không biết hắn có phát hiện những tờ giấy mình bỏ ở đây không nhỉ? Nếu mà hắn đọc rùi chắc mình chít mất, huhu.... nó lo lắng và bắt đầu kiểm kê từng tờ một .




- Phù.... !
Cái thở phào nhẹ nhõm của nó đã nói lên tất cả, rằng không có 1 tờ giấy nào bị lộn cả và chắc hắn cũng chưa đọc được gì. Nó cẩn thận nhét lại tờ giấy của hắn (người anh học lớp trên mà nó chẳng muốn gọi bằng anh tẹo nào) và cũng không quên kèm theo một lời mắng vì tội dám chiếm không gian thần tiên của nó.




Hôm nay, trời rất đẹp. Tuy nhiên cái nóng ôi bức đã làm cho con người cảm thấy ghét, ghét tất cả, ghét luôn cả bầu trời bao dung con người, tất nhiên nó cũng không phải là ngoại lệ. Không như mọi hôm, hôm nay nó đến sớm hơn vì trời nóng quá, mà cũng có thể vì lí do khác. Ai mà biết được trong đầu nó đang nghĩ gì. Nó vừa bước vào lớp, không có bóng dáng một ai và hôm nay nó là người đến sớm nhất. Nếu như mọi hôm, nó đã quẳng cặp xách lên bàn và nhảy tót đến cửa sổ phòng học để hong khô cái áo ướt... nhẹp... vì... mồ... hôi. Nhưng không hôm nay thay vì vậy, nó lại yên vị, rồi từ từ lấy trong hộc bàn 1 tờ giấy nhỏ, mà nó nghĩ rằng chắc chắn sẽ có.




- A! Hắn nhắn lại rồi nè, để xem hắn nhắn những gì nào : "chào pekon, sao pekon lại mắng tôi như vậy, dù gì hộc bàn này cũng là hộc bàn chung mà, nhưng pekon dã sử dụng trước thì bây giờ nhường cho tôi một nửa được không? Làm ơn đi mà, hic..."




Đọc xong những lời nhắn đó, nó đứng cười một mình giống như bị "man" vậy. Nhưng dù sao thì cục tức của nó dành cho hắn vẫn còn to ghê lắm. Rồi những dòng thư làm quen, kết bạn, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, hờn giận... được nó và hắn gửi cho nhau qua từng mẫu giấy nhỏ nơi hộc bàn mà ngày trước hai đứa đã từng xem là của riêng. Từ hộc bàn đến công nghệ "chát chít" trên mạng đã trở thành một việc hết sức “phình phường” nhưng bỏ thư vào cuối buổi học vẫn có nhiều ý nghĩa và ngôn ngữ riêng.




Như mọi hôm, nó đến gần hộc bàn và cho tay vào lấy, nhưng không… Chẳng có một tờ giấy nào để lại cả, nó cảm thấy buồn, tức và cả lo lắng nữa.




- Sao lại không có nhỉ, mọi hôm nếu có bận đến mấy thì hắn vẫn để lại một vài chữ cho mình, sao hôm nay lại không có, thật kì cục.




Trong suốt buổi học, lòng nó cứ nôn nao làm sao ấy. Rồi cuối cùng cái ngày nó cho là dài vô hạn cũng trôi qua. Vừa về đến nhà, nó đã chạy vội lên phòng mở máy tính nhưng inbox vẫn trống trơn. Nó thấy buồn buồn nhưng rồi cũng chậc lưỡi: - Thôi kệ, để ngày mai tính tiếp.
Ngay sau cái đêm dài đằng đẵng ấy, nó nhận được một lời xin lỗi, lí do tại sao… và không quên kèm theo một món quà chuộc lỗi.




-Ít ra phải thế chứ, nếu không ta sẽ giận luôn cho nhà ngươi xem, nó thì thầm.
Miệng nói thế nhưng chắc chắn trong lòng nó không nghĩ vậy, bởi cũng vì chuyện này mà nó mất ngủ gần cả đêm. Hắn thật là đáng ghét vì đã làm cho nó như thế.




- Để xem thử lí do nào.
Vừa mới mở những dòng tin nhắn đó ra, nó đã phát hiện ra một “sự kiện” mới, cái sự kiện mà từ trước đến giờ nó quên, mà không, phải nói đấy là sự kiện mà nó đã không lưu tâm : Hắn học lớp 12.- Nếu đã là học lớp 12 thì đây là thời kì quan trọng nhất của hắn, mình trách lầm hắn sao…
Trong đầu nó bây giờ hiện lên một mớ rối rắm ý nghĩ về hắn. Hôm nay đang online với hắn thì hắn toàn nói những điều làm nó thấy lạ.




- Pekon! bữa nào mình...
(Hai từ pekon mà hắn luôn dùng để gọi nó, mặc cho nó không thích và phản đối nhưng hắn vẫn cứ gọi )
- Pekon, pekon sao lúc nào cũng gọi tui là pekon dzậy hả ?
- Nhỏ tuổi hơn người ta gọi pekon là phải quá chứ còn gì nữa.
- Nhỏ hơn một tuổi mà làm như nhiều lắm í, thiệt lạ..., mà thui muốn gọi tui bằng gì cũng được. Nhưng sao lúc nãy lại nói lấp lửng thế hả?
- Uh, thì nó là... thế này... bữa... nào... tụi.. mình.. gặp... nhau hén.
Không biết mặt hắn lúc này thế nào chứ mặt nó đỏ bửng lên y như trái cà chua chín, thật là mắc cười. Nhưng thế nào nhỉ, nó chắc cũng đang phân vân không biết làm sao đối với hắn.




- Gặp làm gì ?
Một câu hỏi ngu ngơ đã nhanh thoát ra từ những ngón tay của nó (có phải là nói chuyện đâu mà từ miệng) trong khi đầu nó vẫn còn đang trống rỗng .




- Thì gặp để gặp chứ còn làm gì nữa.
Và thế là cuối cùng sau một "tràng" dài ơi là dài những câu thuyết phục của hắn, nó đành nhận lời vì chuyện này cũng đâu có gì không tốt. Lần gặp đầu tiên nhìn mặt hai đứa "tồ" đến mức ai nhìn thấy cũng không nhịn được cười. Rồi nó và hắn cũng quen dần. Những lần đi chơi, ăn chè, uống nước... cũng thường xuyên hơn và đó cũng chính là những lần đấu khẩu của hai đứa về mọi thứ xung quanh, kể ra cũng thú vị.




Hôm nay gió mát hơn mọi khi, những cành lá đang say sưa nhảy múa với điệu nhạc của không khí, bầu trời khiến cho lòng nó cảm giác thật nhẹ nhàng, thoải mái đến mức quên đi sự cảnh giác thường ngày vốn có của nó.- Hù... u… u... ê ê... đừng có vì giật mình mà ngã xuống đất à nhen.
- Vừa phải thui nha, Phong định làm tui té chết hả?




- Ai bảo mới sớm ra mà tâm hồn đã treo ngược cành cây thế kia, bộ tính làm thi sĩ chắc?







- Kệ tui! Nhiều chuyện.



- Mà pekon gọi tui đến đây sớm chi dzậy, chủ nhật phải để cho người ta ngủ đã giấc chứ.



- Thui, để tui đi cho ai đó dzìa ngủ tiếp nha !



- Nè, nè định đi thiệt hả, gọi người ta tới đây rồi định bỏ dzìa à, ai cho phép chứ.



- Dzậy, mới nãy ai kêu tui phá giấc ngủ của người ta nhỉ?



- Thui, thui, tui thua rui đấy cô nương, có gì cần chỉ dạy thì nói đi, tui đang lắng tai chờ nghe đây.



- Uh, ít nhất phải như thế, nếu không bổn cô nương không tha cho ngươi đâu . hihi...



Đang nói chuyện vui vẻ hoạt bát thế mà tự nhiên bây giờ nó đổi giọng, nghiêm chỉnh hơn và còn có chút ngại ngùng làm cho hắn thấy rất lạ, vì từ trước đến giờ, hắn chưa từng thấy nó như thế.- Phong à! Thật ra tui gọi Phong ra đây vì Phong gần thi rồi, chẳng còn ngày nào rảnh cả, chỉ có hôm nay thôi cho nên tui muốn chúc Phong thi thật tốt.




- Thiệt không đó, một pekon nghịch ngợm mà tui biết giờ lại biến thành một cô nương dịu dàng như thế này hồi nào dzậy. Hehe...




Giọng cười tinh ranh của hắn làm cho nó tức điên lên độ luôn, nó biết hắn đang chọc tức nó, nhưng thôi vì hòa bình thế giới mà nén giận vậy.







- Ủa sao bữa nay hiền thế không nói lại à, pekon hôm nay có ăn nhầm gì không dzậy ta?



- Nè ! đừng thấy tui xuống nước mà lên mặt à nha .
Nó bực mình khi thấy hắn vẫn như thế.






-Thôi không cãi nữa, thế pekon gọi Phong đến đây chi vậy, không phải chỉ nói có nhiêu đó thôi chứ?



Hắn cười hì hì nói cho qua chuyện vì nếu không giông bão sẽ ập đến đầu hắn ngay tức khắc.



Đang nói chuyện thì nó thò tay vào cặp xách, lấy ra cái gì đó làm hắn tò mò chết đi được. Rồi nó lôi ra một cái hộp nhỏ nhỏ xinh xinh đưa cho hắn.- Vì cái này nè, cho Phong đó coi như quà may mắn.
Vừa nhận được hộp quà, lòng hắn zui lắm nhưng còn bày đặt chọc ghẹo nó nữa chứ.



- Cái gì dzậy ta? Có phải bom nguyên tử không đó ?



- Sợ thì trả đây. Nó hầm hầm.



- Cho người ta rồi còn đòi lại à?



Hắn mở cái hộp ra bên trong là... là ... một cái túi thơm xinh xắn cực style. Mùi thơm nhẹ dịu khiến cho hắn tỉnh ra, nhưng mà điều đặc biệt hơn khiến hắn thật sự rất rất bất ngờ đó là hai chữ "THANH PHONG" được bàn tay xinh xắn của nó thêu lên ngay góc túi tặng hắn, làm cho một nụ cười thật tươi hiện ngay trên mặt hắn, trong khi mặt nó thì đỏ ửng vì không biết hắn nhận xét như thế nào .



- Cái này pekon tự thêu thiệt không đó ?



- Chứ còn ai dzô đây nữa, bộ tưởng tui nhặt ở đâu dzìa hả ?



- Mà sao túi thơm ơi! Trông mày cũng đáng ghét lì lợm y như chủ của mày thế hả? Hắn làu bàu vì đang muốn chọc tức nó.



- Nè ! Dám chê đồ của tui làm, không thích thì trả lại đây



- Làm gì có chuyện cho người ta xong rồi đòi lại thế hả... cô bé... đáng ... ghét kia... ha ha...
Vừa dứt câu nói thì hắn đã vội chạy biến đi vì biết nếu còn đứng đó thì đường nào cái tấm thân của hắn cũng sẽ tàn tạ bởi đôi bàn tay của nó.
Dám bảo tui là đồ đáng ghét à. Đứng lại coi.... đứng lại… ai.... ai....
Bóng hai đứa nó thấp thoáng rượt đuổi nhau dưới sân trường ngày chủ nhật vắng bóng học trò đầy nắng ấm. Và ở đây có giọng cười nói, cãi nhau chí chóe của nó và hắn.
Rồi sau này chúng sẽ ra sao nhỉ? Chẳng ai biết, nó không biết và hắn lại càng không nữa. Giờ đây mỗi đứa đều phải tự đi trên con đường tương lai mà mình đã chọn, cũng có thể chúng sẽ gặp nhau trên con đường ấy mà cũng có thể là không. Nhưng dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tình bạn của nó và hắn vẫn luôn trong sáng, bền bĩ và tuyệt vời giống như tiếng cười đùa bây giờ của hai đứa nó dưới sân trường.

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Giáo án tình yêu

Giáo án tình yêu



Mỗi trang giáo án đều phải là một ý tưởng mới, nếu không muốn học trò cảm thấy nhàm chán. Những đêm khuya lặng lẽ kết nối một câu chuyện ngụ ngôn, cổ tích với đời sống thực tế hôm nay, lên kế hoạch cho những bài tập khơi gợi tính tìm tòi, sáng tạo của học trò, cô giáo trẻ càng thấm thía sức mạnh của những trang văn trong việc dạy cách sống, cách làm người. Bởi cô hiểu rằng trong mỗi học trò ngồi ngơ ngác nơi lớp học kia là cả một tâm hồn phong phú và những tiềm năng chưa được đánh thức. Với học trò Trường Mạc Đĩnh Chi, có lẽ cô Trang là cô giáo đầu tiên dám bản lĩnh tuyên bố trước lớp: “Để dạy hết chương trình được giao, tôi chỉ cần hai tháng. Để dạy các em cách cảm thụ, cách sống, cách yêu thương, tôi mới cần tới chín tháng”.
Những câu chuyện về tình cha con, lòng dũng cảm, sự sẻ chia lồng vào trong bài giảng đã làm rung động bao thế hệ học trò. Với hai bài đọc văn lớp 11

là “Về thăm cố hương” - Lê Hữu Trác và “Cha tôi” - Đặng Huy Trứ, cô giáo yêu cầu học trò sưu tầm những mẩu chuyện về tình phụ tử. Buổi học hôm ấy khi một bạn đứng lên đọc phần sưu tầm của mình mang tên “Mong ba sớm trở về”, ghi lại câu chuyện của một đứa trẻ có người cha tù tội mong ngóng ngày cha mãn hạn, cả lớp và cô giáo đều bật khóc. Có học trò sau đó đã tâm sự thật lòng: “11 năm cắp sách đến trường nhưng em chưa bao giờ khóc vào tiết văn như hôm nay”.
Với gợi ý của cô giáo, những cuốn tập san mang tên Chân dung cuộc sống hay Tạo thương hiệu cá nhân, Những câu chuyện về tình phụ tử, Truyện ngụ ngôn được học trò sưu tập, thể hiện và bày tỏ thái độ, xúc cảm, quan điểm của mình. Những bức ảnh gây xúc động, những cánh hạc bên trong ghi “lời hay ý đẹp” cô sưu tầm được, những bản nhạc ấm áp như khoan dung, đồng cảm, động viên bao giờ cũng là phần không thể thiếu trong mỗi giáo án. Cô khuyên trò nên viết nhật ký, nhật ký của bản thân, nhật ký lớp để ghi lại những kỷ niệm đẹp và nhắc nhở mình sống tốt hơn. Cô sưu tầm những câu chuyện hay trên Internet như Thư gửi con của Tổng thống Mỹ Abraham Lincohn, chuyện về ba cây cổ thụ, về sức mạnh của dấu chấm câu..., trang trí thật đẹp để tặng trò. Cô biết những món quà đó đã được dán đầy góc học tập của học trò ở nhà như những kỷ vật luôn đồng hành cùng các em trong những bước đi khôn lớn.
Trong căn hộ nhỏ ở chung cư Bàu Cát 2 (Tân Bình), cô Trang cho chúng tôi xem “gia tài” lớn nhất của mình: hàng trăm bức thư, bài kiểm tra, trang nhật ký thấm đẫm nước mắt học trò. Nhưng với cô giáo chưa tròn 30 tuổi đam mê nghiệp dạy văn này, chính “gia tài” ấy mới thật sự là những tác phẩm văn học trọn vẹn và vô giá.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009

Vì yêu



Vì yêu


SONG NINH(TP.HC M)


Gã là dân nhà quê lên thành phố làm thuê, được đồng nào hay đồng ấy.


Gã quen Lan - một tiểu thư con nhà giàu. Vốn được nuông chiều từ nhỏ, cô chẳng biết làm gì ngoài chơi bời và xài tiền phung phí. Nhưng cô có ngoại hình đẹp, chính điều này làm gã mù quáng.


Gã yêu Lan say đắm. Gã từng thề thốt có thể làm bất cứ việc gì vì cô dù chính cô là người đã từ chối lời yêu từ gã.
- Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn anh mua tặng gì?
Lan cười nhạt:
Liệu anh có mua được sợi dây chuyền vàng tặng tôi không?
Lan nói có vẻ thách thức để khỏi bị gã làm phiền. Tưởng đâu gã sẽ bỏ cuộc, vì một người bữa làm việc bữa không như gã làm sao có tiền để mua vàng.
Ấy thế mà tối hôm sinh nhật Lan, gã đã tặng Lan một sợi dây chuyền bằng vàng thật. Lan sửng sốt. Gã bảo đó là kỷ vật mà mẹ gã để lại khi qua đời. Song sự thật là gã đã giật sợi dây ấy của một phụ nữ trên đường Hai Bà Trưng bữa nọ...

Áo Trắng số 35 (ra ngày 1-11-2008) hiện đã có mặt tại các sạp báo.
Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

Vì yêu

Vì yêu

Gã là dân nhà quê lên thành phố làm thuê, được đồng nào hay đồng ấy.


Gã quen Lan - một tiểu thư con nhà giàu. Vốn được nuông chiều từ nhỏ, cô chẳng biết làm gì ngoài chơi bời và xài tiền phung phí. Nhưng cô có ngoại hình đẹp, chính điều này làm gã mù quáng.


Gã yêu Lan say đắm. Gã từng thề thốt có thể làm bất cứ việc gì vì cô dù chính cô là người đã từ chối lời yêu từ gã.
Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn anh mua tặng gì?
Lan cười nhạt:
-Liệu anh có mua được sợi dây chuyền vàng tặng tôi không?

Lan nói có vẻ thách thức để khỏi bị gã làm phiền. Tưởng đâu gã sẽ bỏ cuộc, vì một người bữa làm việc bữa không như gã làm sao có tiền để mua vàng.

Ấy thế mà tối hôm sinh nhật Lan, gã đã tặng Lan một sợi dây chuyền bằng vàng thật. Lan sửng sốt. Gã bảo đó là kỷ vật mà mẹ gã để lại khi qua đời. Song sự thật là gã đã giật sợi dây ấy của một phụ nữ trên đường Hai Bà Trưng bữa nọ...
)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

Chiếc cầu vồng tình yêu

Chiếc cầu vồng tình yêu


NGUYỄN THỊ HỒNG THÚY
11S1, THPT Duy Tân



Ngày ấy tôi và ấy thường dắt tay nhau đi trong mưa, dưới những tán cây xanh mướt và rồi cười giòn tan đến mức vỡ tung những chiếc bong bóng bập bềnh.


Trong những trò chơi rượt bắt thuở nhỏ ấy luôn là người thắng cuộc. Giở trò con gái, tôi quay mặt đi, giấu khóe mắt cay cay, phần tức vì thua, phần giận vì bị ấy trêu chọc, có lúc tôi òa lên khóc rồi nhào đến đấm tới tấp lên cái lưng thô kệch của ấy. Rồi đâu lại vào đấy, tôi và ấy lại quấn quýt bên nhau.


Theo thời gian, chúng tôi lớn dần lên. Ấy vẫn là thằng bạn hiền khô ngày ngày sang đèo tôi đến lớp, vẫn là chiếc thùng chứa để tôi trút vào đó bao niềm vui nỗi buồn, bao nụ cười và cả những giọt nước mắt.


Tôi và ấy cùng đậu vào một ngôi trường dân lập ở thành phố. Tôi luôn mang mặc cảm điểm thấp hơn ấy nên không dám gặp ấy. Bất chợt một hôm gặp ấy trong sân trường. Như không kiềm được, tôi chạy đến bên, tựa vào vai khóc ngon lành như những ngày còn bé. Cũng từ đấy, ấy trở thành “mặt đất” hứng những “khoảng trời mưa bụi” của tôi. Ấy lại cút kít đạp xe ngược gió chở tôi đi học. Tôi rón rén vén gọn tà áo dài trong tay và ngã lưng vào ấy mỗi khi nắng gắt. Nắng mênh mang xô đuổi nhau trên bờ vai đẫm mồ hôi của ấy. Trái tim tôi tự dưng bồi hồi đến lạ…


Một thời gian dài tôi và ấy không gặp nhau. Tim tôi như thắt lại khi nghe tin ấy nghỉ học. Tôi thấy nhớ ấy vô cùng. Con đường như dài ra bất tận khi không có ấy ở bên.


Những ngày không có gã bạn thân bên cạnh dường như cuộc sống của tôi đảo lộn tất cả. Một chuỗi ngày trống trải và tẻ nhạt. Quyển nhật ký dày lên trông thấy.


Tôi lao vào học sau bao lá thư gửi đi không có lời hồi đáp. Những bài kiểm tra liên tiếp ập đến đã lấp dần chiếc hộp kỷ niệm giữa tôi và ấy.


Cuộc đời có những cái duyên kỳ lạ. Tôi đã gặp ấy trong bộ dạng của một anh công nhân còm cõi. Tôi lặng đi nghẹn ngào. Ấy ngậm ngùi kể về chuyện gia đình rồi chép miệng, thở dài. Thì ra là thế, ba ấy mất, mẹ ấy bệnh nặng, ấy phải vào đời sớm để có tiền nuôi mẹ. Vậy mà bấy lâu nay ấy luôn im lặng. Đúng là gã bạn tồi!


Nhìn nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt khắc khổ, chai sần của ấy trông ghét quá! Tự dưng có cái gì đấy như nỗi xót xa dâng lên ngút ngàn trong trái tim chừng như hóa đá của tôi. Giá như tôi có thể sà đến bên ấy, kể lể với ấy và đánh vào ấy một cái thật mạnh để trút hết bao hờn trách, hiểu nhầm bấy lâu nhưng tôi đã không làm được.


Chúng tôi chia tay nhau, ấy nhanh chóng mất hút giữa dòng đời nhộn nhịp. Ấy đến và đi như một chiếc cầu vồng sau mưa. Để lại trong tôi bao sự chống chếnh. Lục tìm trong ký ức hình ảnh về một khuôn mặt dễ thương, bầu bĩnh của ấy ngày nào, tôi như chết lặng.


“Ấy ơi…”, âm thanh vang lên rồi rơi tõm, vỡ tan vào khoảng hư vô. Tôi nghe trên má mình nóng hổi những giọt tiếc nuối.

Viết cho mối tình đầu

TRÁI TIM RUNG RINH

Tuổi học trò với những xao động, ngập ngừng, bối rối trước một ánh mắt, một giọng nói, một tiếng cười, một cử chỉ đẹp… của người bên kia là có thật. Thế thì còn ngại gì mà bạn không mạnh dạn bày tỏ những cảm xúc rất đáng nhớ đó?


Đây là chuyên mục mới. Là nơi để các bạn chia sẻ và kết nối những trái tim yêu thương.



Viết cho mối tình đầu

LỆ HẰNG




Lộp bộp!Lộp bộp!



Mưa, mưa rồi. Những làn mưa mỏng thật mỏng giăng mắc cả không gian như những hạt tuyết bay lả tả trên sân trường. Bọn con gái tíu tít tung ô, bọn con trai hí hửng xin theo về cùng. “Mưa đẹp thật!” Giọng một ai đó vừa hoà vào tiếng mưa. Tớ giật mình quay lại nhìn đứa con trai lạ hoắc, là cậu đó, bằng con mắt mở to. Và cậu đã bước vào cuộc đời tớ với một chiếc ô cùng cơn mưa đang mỗi lúc một nặng hạt.



Cậu còn nhớ không, những cơn mưa như chỉ mới chiều hôm qua, cậu cùng tớ trú mưa dưới gốc cây trứng cá. Cậu đưa tay ra hứng mưa rồi vốc cả vào mặt tớ. Tớ giận dỗi đấm thình thịch vào lưng cậu thế mà cậu còn bẹo má tớ. “Con gái lớn rồi không cho phép cậu trêu như hồi còn bé nữa đâu nhé!” Cậu cười tinh nghịch. Nhưng cậu có biết đâu chính nụ cười ấy đã tắm mát những rong ruổi ngày thơ của tớ. Có lẽ tớ thích cậu từ đó.



Lên lớp 10, khi trái tim tớ bắt đầu biết lỗi nhịp trước một bạn trai thì cậu đã là một chàng trai biết làm điệu. Đám nữ sinh vây lấy cậu thật là đáng ghét. Ấy vậy mà cậu còn tỏ ra galăng nữa chứ. Tớ giận, thật giận nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc khi cậu đến đón tớ sau mỗi giờ học thêm. Cậu còn bảo được đưa tớ về nhà là niềm hạnh phúc của cậu, lúc ấy, hai má tớ nóng bừng lên. Tớ nhớ khoảnh khắc hai đứa đạp song song dưới những cơn mưa phùn. Tớ len lén nhìn cậu và rồi tớ không thể kiểm soát được nhịp đập của trái tim mình nữa. Tớ trách: “Dạo này cậu thích tán tỉnh con gái nhỉ?” Cậu cười. Lại cười. Tớ thấy lòng mình dịu hẳn. Mưa ơi, sao tớ lại thích cậu ấy đến thế!



Rồi từng cơn mưa qua đi, đêm nào tớ cũng gấp hạc giấy, tớ nghĩ nếu đủ 1000 con thì ước nguyện: “Cậu là mối tình đầu của tớ sẽ thành hiện thực”. Tớ đã chờ những cơn mưa che cùng chiếc ô như ngày nào. Tớ đã viết cho cậu hàng mấy chục bức thư kể từ sau mỗi giấc mơ thấy nụ cười đáng yêu của cậu. Tớ vui vẻ nhận làm quân sư giúp cậu “đối phó” với những tình cảm mà người ta dành cho cậu. Thế nhưng sau nụ cười ấy, tớ vẫn thường hay rất lo lắng: “Liệu trái tim cậu có bị xao động chưa?”.



Và rồi tớ nhớ vào cái hôm tớ đem 1000 con hạc bé tí xinh xinh đến lớp, cậu đã gửi cho tớ một bức thư nhỏ. Làm sao tớ quên được nét chữ quen thuộc ấy: “Có lẽ tớ đã thích cô bé lớp bên. Tớ phải làm sao đây, giúp tớ với!” Đó là lần đầu tiên mà tớ không chờ chiếc ô của cậu. Tớ chợt nhận ra rằng, nước mưa cũng có vị mặn chát.



Tớ đã ốm vì bị nhiễm lạnh. Từ ngày đó, tớ ghét những cơn mưa, tớ ghét cái cảm giác cô đơn đến khó tả khi nhìn hạt mưa cứ vô tư rơi rỉ rả ngoài cửa lớp. Mưa hồn nhiên vươn trên những nhành phượng, chốc chốc lại sà xuống bất chợt vào đôi bạn đi trên sân trường.



Tớ nhớ về những ngày tháng đã qua…Lộp bộp, lộp bộp! Mưa càng lúc càng to, sân trường cũng bắt đầu vắng dần. Tớ nghe trong tiếng mưa giọng nói quen thuộc: “Người ốm không được về một mình dưới mưa đâu, cùng về nghe!” Giọt nước mắt đáng ghét bỗng chảy dài trên má. Tớ không biết mình đã khóc cho một cái kết thúc hay sẽ là mở đầu cho một tình bạn mới.



Ôi mối tình đầu của tôi ơi!