Học quên để… nhớ cho nhiều
Tặng kim Anh
Học quên để… nhớ cho nhiều
Học hờn giận để… cưng chiều đấy thôi.
Học lẻ loi để… có đôi
Học ghen là để… cho người thêm yêu.
Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ.
Học sắc sảo để… dại khờ
Học già dặn để… ngây thơ thuở nào…
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để… thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho… cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê…
Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009
Con gái
Con gái
Tặng kim Anh
Con gái cắt tóc “đờ mi”Ra đường lắm kẻ lầm lì đi theo
Rống chít chít, kêu meo meo
Giả con chuột, giả con mèo chán ghê!
Con gái mà để tóc thề
Mơ màng khối gã đêm về nằm mơ
Gã viết nhạc gã làm thơ
Gã đau hàng tháng, gã ngơ hàng ngày
Con gái, con gái, ô hay!
Gặp nhau một chốc chia tay không đành
Quả đất tròn, bầu trời xanh
Ngẩn ngơ “cub” đụng cong vòng bánh xe
Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009
Chiếc Quần Đáy Ngắn
Liệu bạn có thật thoải mái với chiếc quần đáy ngắn
CHÂU THỊ PHƯƠNG DIỆU
Các bạn nữ trong bộ trang phục cách tân như chiếcquần đáy ngắn trông thật mốt và phong cách. Nhưng bất kì việc gì cũng có giới hạn của nó. Bạn nghĩ sao nếu khoảng cách từ đáy quần cho tới thắt lưng chưa đến nửa gang tay. Nó sẽ làm cho bạn không thoải mái khi giơ tay lên hay ngồi xuống. chiếc quần phải khổ sở réo gọi “áo ơi! Chờ quần đi với!” vì ở giữa là khoảng cách không có gì che lấp nổi. nhiều lúc bạn còn giật mình khi nghe tiếng cười nhí nhố từ phía sau. Đấy! có bao nhiêu đó thôi là bạn đã mất tập trung vào việc học rồi.

Theo tôi không phải bạn những bộ đồ thật mốt là đẹp. đẹpthật sự chỉ khi bạn biết lựa chọn trang phục sao cho phù hợp với văn hóa và túi tiền là được.
Cách ăn mặc luôn là tiêu chí đầu tiên để người khác nhận xét về mình. Vì vậy nên cân nhắc thật kỹ khi lựa chọn trang phục nhé!
CHÂU THỊ PHƯƠNG DIỆU
Các bạn nữ trong bộ trang phục cách tân như chiếcquần đáy ngắn trông thật mốt và phong cách. Nhưng bất kì việc gì cũng có giới hạn của nó. Bạn nghĩ sao nếu khoảng cách từ đáy quần cho tới thắt lưng chưa đến nửa gang tay. Nó sẽ làm cho bạn không thoải mái khi giơ tay lên hay ngồi xuống. chiếc quần phải khổ sở réo gọi “áo ơi! Chờ quần đi với!” vì ở giữa là khoảng cách không có gì che lấp nổi. nhiều lúc bạn còn giật mình khi nghe tiếng cười nhí nhố từ phía sau. Đấy! có bao nhiêu đó thôi là bạn đã mất tập trung vào việc học rồi.

Theo tôi không phải bạn những bộ đồ thật mốt là đẹp. đẹpthật sự chỉ khi bạn biết lựa chọn trang phục sao cho phù hợp với văn hóa và túi tiền là được.
Cách ăn mặc luôn là tiêu chí đầu tiên để người khác nhận xét về mình. Vì vậy nên cân nhắc thật kỹ khi lựa chọn trang phục nhé!
Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009
Giáo án tình yêu
Giáo án tình yêu
Mỗi trang giáo án đều phải là một ý tưởng mới, nếu không muốn học trò cảm thấy nhàm chán. Những đêm khuya lặng lẽ kết nối một câu chuyện ngụ ngôn, cổ tích với đời sống thực tế hôm nay, lên kế hoạch cho những bài tập khơi gợi tính tìm tòi, sáng tạo của học trò, cô giáo trẻ càng thấm thía sức mạnh của những trang văn trong việc dạy cách sống, cách làm người. Bởi cô hiểu rằng trong mỗi học trò ngồi ngơ ngác nơi lớp học kia là cả một tâm hồn phong phú và những tiềm năng chưa được đánh thức. Với học trò Trường Mạc Đĩnh Chi, có lẽ cô Trang là cô giáo đầu tiên dám bản lĩnh tuyên bố trước lớp: “Để dạy hết chương trình được giao, tôi chỉ cần hai tháng. Để dạy các em cách cảm thụ, cách sống, cách yêu thương, tôi mới cần tới chín tháng”.
Những câu chuyện về tình cha con, lòng dũng cảm, sự sẻ chia lồng vào trong bài giảng đã làm rung động bao thế hệ học trò. Với hai bài đọc văn lớp 11
Với gợi ý của cô giáo, những cuốn tập san mang tên Chân dung cuộc sống hay Tạo thương hiệu cá nhân, Những câu chuyện về tình phụ tử, Truyện ngụ ngôn được học trò sưu tập, thể hiện và bày tỏ thái độ, xúc cảm, quan điểm của mình. Những bức ảnh gây xúc động, những cánh hạc bên trong ghi “lời hay ý đẹp” cô sưu tầm được, những bản nhạc ấm áp như khoan dung, đồng cảm, động viên bao giờ cũng là phần không thể thiếu trong mỗi giáo án. Cô khuyên trò nên viết nhật ký, nhật ký của bản thân, nhật ký lớp để ghi lại những kỷ niệm đẹp và nhắc nhở mình sống tốt hơn. Cô sưu tầm những câu chuyện hay trên Internet như Thư gửi con của Tổng thống Mỹ Abraham Lincohn, chuyện về ba cây cổ thụ, về sức mạnh của dấu chấm câu..., trang trí thật đẹp để tặng trò. Cô biết những món quà đó đã được dán đầy góc học tập của học trò ở nhà như những kỷ vật luôn đồng hành cùng các em trong những bước đi khôn lớn.
Trong căn hộ nhỏ ở chung cư Bàu Cát 2 (Tân Bình), cô Trang cho chúng tôi xem “gia tài” lớn nhất của mình: hàng trăm bức thư, bài kiểm tra, trang nhật ký thấm đẫm nước mắt học trò. Nhưng với cô giáo chưa tròn 30 tuổi đam mê nghiệp dạy văn này, chính “gia tài” ấy mới thật sự là những tác phẩm văn học trọn vẹn và vô giá.
Mỗi trang giáo án đều phải là một ý tưởng mới, nếu không muốn học trò cảm thấy nhàm chán. Những đêm khuya lặng lẽ kết nối một câu chuyện ngụ ngôn, cổ tích với đời sống thực tế hôm nay, lên kế hoạch cho những bài tập khơi gợi tính tìm tòi, sáng tạo của học trò, cô giáo trẻ càng thấm thía sức mạnh của những trang văn trong việc dạy cách sống, cách làm người. Bởi cô hiểu rằng trong mỗi học trò ngồi ngơ ngác nơi lớp học kia là cả một tâm hồn phong phú và những tiềm năng chưa được đánh thức. Với học trò Trường Mạc Đĩnh Chi, có lẽ cô Trang là cô giáo đầu tiên dám bản lĩnh tuyên bố trước lớp: “Để dạy hết chương trình được giao, tôi chỉ cần hai tháng. Để dạy các em cách cảm thụ, cách sống, cách yêu thương, tôi mới cần tới chín tháng”.
Những câu chuyện về tình cha con, lòng dũng cảm, sự sẻ chia lồng vào trong bài giảng đã làm rung động bao thế hệ học trò. Với hai bài đọc văn lớp 11

Với gợi ý của cô giáo, những cuốn tập san mang tên Chân dung cuộc sống hay Tạo thương hiệu cá nhân, Những câu chuyện về tình phụ tử, Truyện ngụ ngôn được học trò sưu tập, thể hiện và bày tỏ thái độ, xúc cảm, quan điểm của mình. Những bức ảnh gây xúc động, những cánh hạc bên trong ghi “lời hay ý đẹp” cô sưu tầm được, những bản nhạc ấm áp như khoan dung, đồng cảm, động viên bao giờ cũng là phần không thể thiếu trong mỗi giáo án. Cô khuyên trò nên viết nhật ký, nhật ký của bản thân, nhật ký lớp để ghi lại những kỷ niệm đẹp và nhắc nhở mình sống tốt hơn. Cô sưu tầm những câu chuyện hay trên Internet như Thư gửi con của Tổng thống Mỹ Abraham Lincohn, chuyện về ba cây cổ thụ, về sức mạnh của dấu chấm câu..., trang trí thật đẹp để tặng trò. Cô biết những món quà đó đã được dán đầy góc học tập của học trò ở nhà như những kỷ vật luôn đồng hành cùng các em trong những bước đi khôn lớn.
Trong căn hộ nhỏ ở chung cư Bàu Cát 2 (Tân Bình), cô Trang cho chúng tôi xem “gia tài” lớn nhất của mình: hàng trăm bức thư, bài kiểm tra, trang nhật ký thấm đẫm nước mắt học trò. Nhưng với cô giáo chưa tròn 30 tuổi đam mê nghiệp dạy văn này, chính “gia tài” ấy mới thật sự là những tác phẩm văn học trọn vẹn và vô giá.
Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009
Vì yêu
Vì yêu
SONG NINH(TP.HC M)
Gã là dân nhà quê lên thành phố làm thuê, được đồng nào hay đồng ấy.
Gã quen Lan - một tiểu thư con nhà giàu. Vốn được nuông chiều từ nhỏ, cô chẳng biết làm gì ngoài chơi bời và xài tiền phung phí. Nhưng cô có ngoại hình đẹp, chính điều này làm gã mù quáng.

Gã yêu Lan say đắm. Gã từng thề thốt có thể làm bất cứ việc gì vì cô dù chính cô là người đã từ chối lời yêu từ gã.
- Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn anh mua tặng gì?
Lan cười nhạt:
Liệu anh có mua được sợi dây chuyền vàng tặng tôi không?
Lan nói có vẻ thách thức để khỏi bị gã làm phiền. Tưởng đâu gã sẽ bỏ cuộc, vì một người bữa làm việc bữa không như gã làm sao có tiền để mua vàng.
Ấy thế mà tối hôm sinh nhật Lan, gã đã tặng Lan một sợi dây chuyền bằng vàng thật. Lan sửng sốt. Gã bảo đó là kỷ vật mà mẹ gã để lại khi qua đời. Song sự thật là gã đã giật sợi dây ấy của một phụ nữ trên đường Hai Bà Trưng bữa nọ...
Áo Trắng số 35 (ra ngày 1-11-2008) hiện đã có mặt tại các sạp báo.
Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.
- Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn anh mua tặng gì?
Lan cười nhạt:
Liệu anh có mua được sợi dây chuyền vàng tặng tôi không?
Lan nói có vẻ thách thức để khỏi bị gã làm phiền. Tưởng đâu gã sẽ bỏ cuộc, vì một người bữa làm việc bữa không như gã làm sao có tiền để mua vàng.

Ấy thế mà tối hôm sinh nhật Lan, gã đã tặng Lan một sợi dây chuyền bằng vàng thật. Lan sửng sốt. Gã bảo đó là kỷ vật mà mẹ gã để lại khi qua đời. Song sự thật là gã đã giật sợi dây ấy của một phụ nữ trên đường Hai Bà Trưng bữa nọ...
Áo Trắng số 35 (ra ngày 1-11-2008) hiện đã có mặt tại các sạp báo.
Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.
Vì yêu
Vì yêu
Gã là dân nhà quê lên thành phố làm thuê, được đồng nào hay đồng ấy.
Gã quen Lan - một tiểu thư con nhà giàu. Vốn được nuông chiều từ nhỏ, cô chẳng biết làm gì ngoài chơi bời và xài tiền phung phí. Nhưng cô có ngoại hình đẹp, chính điều này làm gã mù quáng.
Gã yêu Lan say đắm. Gã từng thề thốt có thể làm bất cứ việc gì vì cô dù chính cô là người đã từ chối lời yêu từ gã.
Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn anh mua tặng gì?
Lan cười nhạt:
-Liệu anh có mua được sợi dây chuyền vàng tặng tôi không?
Sắp đến sinh nhật em rồi, em muốn anh mua tặng gì?
Lan cười nhạt:
-Liệu anh có mua được sợi dây chuyền vàng tặng tôi không?
Lan nói có vẻ thách thức để khỏi bị gã làm phiền. Tưởng đâu gã sẽ bỏ cuộc, vì một người bữa làm việc bữa không như gã làm sao có tiền để mua vàng.
Ấy thế mà tối hôm sinh nhật Lan, gã đã tặng Lan một sợi dây chuyền bằng vàng thật. Lan sửng sốt. Gã bảo đó là kỷ vật mà mẹ gã để lại khi qua đời. Song sự thật là gã đã giật sợi dây ấy của một phụ nữ trên đường Hai Bà Trưng bữa nọ...
)
)
Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009
Nắng có vàng bên ấy
Nắng có vàng bên ấy
Ngày ấy, khi yêu anh và em đã cùng nhau dệt biết bao điều mơ ước. Cả anh và em đều nghĩ về ngày mai, cái ngày mai thật bình thường và giản dị nhưng ẩn chứa biết bao niềm tin và hi vọng...!
Anh vẫn thường nói: anh yêu màu xanh của biển. Còn em lại yêu sắc vàng rực rỡ của màu nắng ban mai, của những đóa cúc quì nở rộ trên thảo nguyên xanh thẳm. Cả hai chúng ta đã một thời mơ ước về một ngôi nhà nhỏ hướng ra biển, có những đám dã quì bao bọc lối em đi...

Tình yêu đầu đời tưởng sẽ mãi không tan, thế nhưng mọi việc đâu như người ta mơ ước. Có phải anh sinh ra vào mùa đông lạnh giá, nên tâm hồn mang một chút gì đó hờ hững vô tâm? Anh ra đi bỏ lại cùng em một tình yêu chưa một lần thay đổi.
Ấy vậy mà em vẫn chờ, vẫn đợi. Em đã chờ đợi anh qua ba lần đất trời nhuộm màu nắng mới... nhưng anh vẫn biền biệt nơi đâu? Hạnh phúc ngày xưa vẫn còn vọng về trong em theo từng nhịp thời gian qua những miền ký ức. Nhưng anh đã mãi mãi xa rồi..., và người con gái khác đã kịp đến thay em, để cùng anh dệt trọn ước mơ về căn nhà nhỏ mà ngày xưa anh và em vẫn thường mơ ước.
Anh có còn nhớ cái chuông gió màu vàng thay lời của em dành tặng anh vào ngày sinh nhật? Một cách tỏ tình vụng dại nhưng mang cả một bầu trời mơ ước lớn lao: "Anh sẽ mãi yêu em, tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi tươi vui như màu nắng mới, như màu vàng rực của những đóa dã quì do chính tay anh trồng quanh ngôi nhà nhỏ của chúng ta...".
Em đã từng nhăn mặt xót xa gọi anh là "lão Hạc ốm yếu" sau mỗi kỳ thi căng thẳng. Còn anh lại xuề xòa cốc vào đầu trêu em là "con vàng hung dữ" của riêng anh.
Giờ đây tất cả đã xa rồi, những tất bật, hối hả của thời gian đã làm anh quên hết, chỉ còn lại mỗi mình em với sự khờ dại ngu ngơ ngày nào. Em vẫn cố gom góp và nhặt nhạnh những kỷ niệm vội tàn mà anh đã bỏ lại.
Anh ơi! Anh ra đi và để lại cho em một màu vàng hanh hao nhói buốt. Xuân năm nay lại về, "nắng có vàng bên ấy" không anh?
HUỲNH THỊ CHÂU PHA
Ngày ấy, khi yêu anh và em đã cùng nhau dệt biết bao điều mơ ước. Cả anh và em đều nghĩ về ngày mai, cái ngày mai thật bình thường và giản dị nhưng ẩn chứa biết bao niềm tin và hi vọng...!
Anh vẫn thường nói: anh yêu màu xanh của biển. Còn em lại yêu sắc vàng rực rỡ của màu nắng ban mai, của những đóa cúc quì nở rộ trên thảo nguyên xanh thẳm. Cả hai chúng ta đã một thời mơ ước về một ngôi nhà nhỏ hướng ra biển, có những đám dã quì bao bọc lối em đi...

Tình yêu đầu đời tưởng sẽ mãi không tan, thế nhưng mọi việc đâu như người ta mơ ước. Có phải anh sinh ra vào mùa đông lạnh giá, nên tâm hồn mang một chút gì đó hờ hững vô tâm? Anh ra đi bỏ lại cùng em một tình yêu chưa một lần thay đổi.
Ấy vậy mà em vẫn chờ, vẫn đợi. Em đã chờ đợi anh qua ba lần đất trời nhuộm màu nắng mới... nhưng anh vẫn biền biệt nơi đâu? Hạnh phúc ngày xưa vẫn còn vọng về trong em theo từng nhịp thời gian qua những miền ký ức. Nhưng anh đã mãi mãi xa rồi..., và người con gái khác đã kịp đến thay em, để cùng anh dệt trọn ước mơ về căn nhà nhỏ mà ngày xưa anh và em vẫn thường mơ ước.
Anh có còn nhớ cái chuông gió màu vàng thay lời của em dành tặng anh vào ngày sinh nhật? Một cách tỏ tình vụng dại nhưng mang cả một bầu trời mơ ước lớn lao: "Anh sẽ mãi yêu em, tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi tươi vui như màu nắng mới, như màu vàng rực của những đóa dã quì do chính tay anh trồng quanh ngôi nhà nhỏ của chúng ta...".
Em đã từng nhăn mặt xót xa gọi anh là "lão Hạc ốm yếu" sau mỗi kỳ thi căng thẳng. Còn anh lại xuề xòa cốc vào đầu trêu em là "con vàng hung dữ" của riêng anh.
Giờ đây tất cả đã xa rồi, những tất bật, hối hả của thời gian đã làm anh quên hết, chỉ còn lại mỗi mình em với sự khờ dại ngu ngơ ngày nào. Em vẫn cố gom góp và nhặt nhạnh những kỷ niệm vội tàn mà anh đã bỏ lại.
Anh ơi! Anh ra đi và để lại cho em một màu vàng hanh hao nhói buốt. Xuân năm nay lại về, "nắng có vàng bên ấy" không anh?

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)