Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Ra Ði


Ra Ði


Ngày Bê trở lại, Lim vừa ra đi. Tại sao cứ lại phải ra đi?
Chẳng có ai, chẳng có điều gì để cho Bê chờ đợi. Dẫu chỉ là cái cớ, nhiều khi thấy vô lý.
Vô lý như lý do ra đi của Lim. Chẳng biết đi đâu, chỉ bỗng dung bốc hơi hỏi thành phố quá đáng yêu này. Cuối mùa, vẫn còn mưa lớn khiến ngườI ta nghĩ đến những cơn bão mun. Mỗi ngày đi qua với nhiều bất ổn. Bê thẫn thờ nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa. Lim cười, mắt môi rang rỡ.Bê cầm cái ô màu đỏ, đeo tui đỏ, hai đùa chầm chậm đi dưới mưa.Ngày ấy, Lim bảo: "Ước gì... Bê này, có thích Lim không?" Bê tròn mắt nhìn, thấy Lim là lạ. Ai đời lại hỏi trắng ra như thế bao giờ. "Thích sao?" "Thích sao thôi à! Có thích trăng không?" - Hai đứa phá lên cườI. Bây giờ, Lim ơi, Lim như cơn mưa đi mãi.
Ngày Bê trở lại, thấy Lim ghi vi lên cánh cửa mấy câu thơ:
Tôi đã vi đi qua năm mườI bảy
Mắt đen rất đỗi dịu dàng
Tóc con gái bong cỏ rối
Trái tim ao ước vầng trăng...
Bên dưới nguệch ngoạc ký "Dương vô cùng". Bê bất giác đưa tay vuốt tóc mình. Tóc tém. Đưa tay lên sửa kính. Kính cận... Thế mà Lim bảo, Lim sẽ yêu Bê mãi, cho dù đời có đổi thay. Ai ngờ, đời chưa kịp đổi thay thì Lim đã thay đổi. Đến Lim mà Bê còn không tin nổi, Bê tin được ai nữa đây?
Mồi ngày, Bê phải qua chốn cũ hai lần, đi và về. Không có con đường nào khác.Lần nào đi qua Lim cũng ngó lên trên gác, dẫu không cố tình mà do vô tình như mt thói quen khó bỏ. Thấy cô bé đeo túi đỏ, hình dung ra mình. Thấy cậu con trai áo ca rô, tưởng tượng ra Lim. Vừa uống cà phê vừa nói chuyện lớp trường, chuyện vui buồn mưa nắng. Cũng có đôi khi im lặng... Bây giờ, vẫn quán ấy, chỗ ấy nhưng là người khác đến ngồi. Không phải Lim với Bê của ngày xưa. Chao ôi là nhớ, tiếc. Chẳng biết tự khi nào hai đứa cứ dần dần tách xa nhau. Dẫu biết rằng không ai có lỗi...
Không ai có lỗi nên mới có những đêm mất ngủ, Bê trằn qua trằn lại, mắt vẫn mở trừng trừng. Bắt đầu mưa cũNg là lúc bắt đầu sự trở về của ký ức. Bê cảm thấy nuối tiếc. Còn Lim, không hiểu... Bê lật qua lật lại: Giá như ngày ấy mình thế nọ, giá như ngày ấy mình thế kia (!)
Giá như...
Bê quyết định đi tìm...
Không phải Lim phản bi!
Lim không muốn ra đi nhưng do số phận. Khi Bê đọc những dòng chữ của Lim để lại thì có lẽ, Lim đang quanh quẩn đâu đó rất gần Bê. Lúc làm mây trắng. Lúc tan vào mưa. Lim vốn bệnh tim từ nhỏ. Bê khóc. Bê cảm thấy ân hận. Ngày xưa, Bê hay chọc: "Lim ốm như hình nhân!". Những lúc như thế, Lim không giận chỉ cười. Hình nhân cười, mắt môi rạng rỡ. Bê ngôì nhớ Lim, tưởng tượng ra ô đỏ, túi đỏ... ngày hai đứa đi dưới mưa. Bê biết là Lim rất yêu thơ. Có lần Bê đọc cho Lim nghe mấy câu Bê chép trng từ sổ tay của chị:
"Ngồi xuống đất để đừng bao giờ ngã
Leo lên cây để không bao giờ lấm
Đừng có nhau để đừng bao giờ đau
Hay đừng mất nhau để đừng bao giờ đau?"
Lim ngồi trên ghế, thật lâu quay qua bảo:" Thế nào thì cũng nỗi đau!"
Lim ra đi cũNg là mt nỗi đau. Bê đến quán cũ ngồi, nhìn dòng người chạy xe vi vã qua lại bên dưới, trong lòng ngốn ngang câu hỏi: "Tại sao lại cứ phải ra đi?"

Gửi Lại Mối Tình Ðầu


Gửi Lại Mối Tình Ðầu

"Bao dung và độ lượng
Để còn lại được gì ?
Khi anh là tất cả
Nguồn sống của đời tôi"
Nhẩm lại mấy câu thơ của cô bạn không biết moi ở đâu ra , tôi chỉ muốn con tàu tốc hành này lao nhanh hơn nữa để tôi có thể chạy trốn thật nhanh.
Giờ đây tràn ngập trong tôi là sự hối hận, hối hận không gì sửa chữa nổi . Khinh bỉ chính bản thân nhưng tôi biết chia sẻ cùng ai đây ? Nước mắt không thể xoá nhòa tất cả, dường như ngược lại, nó càng làm tôi đau đớn tột cùng . Tôi không biết mình sẽ phải làm gì ? Độ lượng chúc hạnh phúc cho người hay nhỏ nhen giành lại tình yêu của một người ? Bao dung ư ? Để làm gì ? Độ lượng ư ? Để được gì ? Hay chỉ là sự đau đớn hènh không dám đối mặt sự thật để có hạnh phúc của chính mình.
Ba năm trước, Hà và tôi rất thân thiết. Chúng tôi đã vui vẻ bên nhau suốt thời gian dài . Hà không có vẻ tươi tắn như tôi nhưng bù lại có nét dịu dàng nữ tính. Đâu có tội gì bởi vẻ ngoài như thế của hai chúng tôi chứ. Đúng, sẽ chẳng có gì nếu không xuất hiện một người thứ ba khác phái . Anh đã mang đến cho tôi những nỗi buồn vui bất chợt chỉ mình tôi hiểu . Bởi sự vui vẻ thương làm người ta dễ bỏ qua những thái độ khó hiểu khác, nên chẳng ai biết tôi đã thầm yêu một người, cả Hà cũng vậy . Ngược lại ánh mắt của Hà xao xuyến, e thẹn, lúng túng thì làm sao có thể lẫn với một người đang yêu . Lo lắng, sợ hãi cứ lớn dần trong tôi và chợt một ngày nó chợt vỡ òa . Hà yêu anh thực sự . Tâm sự hết với tôi, cô ấy mong tôi giúp đỡ . Giúp đỡ ư ? Lúc ấy, tôi chỉ muốn hét to vào mặt cô ấy: "Cậu là đồ tồi" nhưng sao có thể ? Đó là người bạn thân nhất của tôi, một cô gái tuyệt vời, sao tôi có thể gây đau khổ cho cô ấy . Tình yêu của cô ấy đâu có lỗi, cháy bỏng, chân thành đến vậy cơ mà . Nhừng còn anh ? Anh hình như chỉ coi cô ấy là người bạn tốt. Không có kinh nghiệm nhưng tôi thừa hiểu mình không thể đáp lại tình cảm khác lạ anh dành cho tôi ...
Tôi bắt đâu chạy trốn tất cả, rời xa thành phố bé nhỏ . Nhưng người ta muốn quên đi quá khứ đâu có dễ, chỉ một lần gặp lại gương mặt thân thương cũng sẽ làm ta mãi day dứt không yên. K
Như em đã yêu anhhông ai hiểu lý do khi tôi đột ngột báo tin: Sẽ theo người yêu đến nơi anh ấy đang làm việc . Bí mật người yêu với Hà ư ? Xin lỗi nhé, một cái tên không có thực thì không bao giờ có nghĩa đâu . Mà cái tên có thực thì có lẽ mình chẳng nói với Hà nữa .
Anh không hề gặp tôi và Hà suốt một tuần liền . Hà gọi điện thì anh bảo bận không thể đến tiễn tôi ở ga như bao bạn bè . Anh chỉ gửi thư cho tôi chúc bao điều tốt đẹp . Thư viết thật buồn nhưng không một lời trách móc, chỉ hẹn một ngày được gặp lại người xưa ... Người đã ra đi mà hồn còn ở lại . Tôi chẳng muốn thực tại phũ phàng này nhưng cũng muốn giừ lại một chút kỷ niệm đẹp của buổi chia ly:
Em yêu anh đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
...Cầu mong anh sẽ có người tình...

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010

cô bé

cô bé

Cô bé từ đâu mới bước raư
Dáng đi tha thướt quá mặn mà
Ôi nét xuân xanh bao nhiêu tuổi?
Sao mà thoát tục tợ người hoa

Nhỏ nhẹ lời thưa : Bé chẳng ngoa

Nhà đây cách đấy mấy dặm ngà
Tuổi được đôi mươi tròn nhị lẻ
Chán đời trôi dạt tựa bèo pha

Những câu thơ về tình yêu

Những câu thơ về tình yêu


1. Yêu ai yêu chỉ một người

Đừng nghe tiếng gọi của người thứ hai

Mặc dù anh ấy đẹp trai

Nhưng lòng anh ấy đẹp không hỡi người.


2.Trời hết mưa chưa chắc trời đã sáng

Tình hết buồn chưa chắc đã quên anh.


3.Em đã nói không còn yêu anh nữa

Mà tim đau sống dậy không cùng

Giọt nước mắt chảy dài trên má

Khi đường về không có bóng anh.


4.Tôi biết tình yêu là liều thuốc độc

Giết lòng tôi trong những lúc cô đơn

Mà sao tôi cứ mãi đi tìm

Một tình yêu trong nỗi tuyệt vọng.


5.Thất tình mới biết yêu là khổ

Say tình mới biết khổ vì yêu

Thức đêm mới biết đêm dài

Yêu người mới biết những ngày đợi mong.


6.Anh nói rằng anh mến em nhất

Em mỉm cười quay mặt bỏ đi

Nhưng trong lòng em muôn lời muốn hỏi

Người thứ hai anh mến là ai?

7.Tôi yêu người mà người nào hay biết

Bởi vì tôi có chịu nói ra đâu

Khi thấy người đi cùng cô gái khác

Lòng tôi thắt chặt nỗi u buồn.

8.Một loài hoa không chờ hai chủ

Một tấm lòng không ấp ủ hai tim.

9.Khi chưa yêu tôi có quyền lựa chọn

Khi yêu rồi chỉ có một mà thôi.


10.Tôi sợ tình anh như bướm trắng

Lượn quanh bên những đoá hoa tươi

Đến khi hoa ấy tàn lụa

Bướm trắng vô tình để hoa rơi.


*Được không vậy các bạn có gì liên hệ với nuhonthanchet990@gmail.com nha

TRUYỆN VUI

câu chuyện 1

Có hai ngừoi yêu nhau nhưng bị gia đình phản đối .Họ rủ nhau cùng nhau tự tử và họ đưa nhau đến một cây cầu và bảo nhau nhảy xuống đó.Lúc này người con trai nói với người con gái là bây giờ em nhảy xuống trước đi,cô gái cũng nói với chàng trai rằng anh nhảy trước rồi em nhảy theo sau.Hai người họ đưa qua đẩy lại và cuối cùng chàng trai quyết định nhảy trước.Khi xuống đưoc nửa chàng trai bảo cô gái nhảy xuống đi.Lúc này cô gái ở trên lai cừoi to và bảo rằng ……Bố thằng ngu cho mày chết.các bạn nghĩ xem lúc này chàng trai sẽ nói gì nào.lúc đó chàng trai nói với cô gái là…….bố mày bit bơi đó

câu chuyện 2


Một phụ nữ đưa chồng đến gặp bác sĩ. Khám bệnh cho ông chồng xong, bác sĩ gặp riêng người vợ và nói:
- Nếu bà không theo đúng hướng dẫn sau đây, ông nhà chắc chắn sẽ chết: Thứ nhất, mỗi sáng phải chuẩn bị cho ông ấy bữa sáng ngon lành và tiễn ông ấy đi làm vui vẻ. Thứ hai, nấu cho ông ấy bữa trưa nóng và đủ dinh dưỡng để chiều đủ tỉnh táo đi làm tiếp. Thứ ba, bữa tối phải đặc biệt ngon miệng và đừng có bắt ông ấy còng lưng vì việc nhà. Thứ tư, “sinh hoạt” nhiều lần trong tuần và làm hài lòng mọi ý thích của ông ấy.
Trên đường về, ông chồng tò mò hỏi vợ xem bác sĩ đã nói chuyện gì. Chị vợ đáp:
- Anh sắp chết.

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Thơ hay nè bạn ...

Thơ hay nè bạn ...


Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,

Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.

Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,

Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.

Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,

Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.

Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,

Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.

Anh chờ đợi một lời em giải thích,

Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương.

Hệ số đo cường độ của tình thương,

Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.

Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,

Tính không ra phương chính của cấp thang.

Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,

Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm .

Khô khan

Khô khan

Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng

Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng , buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ

Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già

Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời

Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư

Em...Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em