Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG


Hà Kiều My

Bão tan rồi, Phú Yên lại đối mặt với cơn đại hồng thủy.
Sáng nay, mẹ điện vào, bảo: “Nước ngập vô đến sân trước rồi. Quê ta đang oằn mình lên chống lũ con à”. Mình nín thể cầu mong cho nước đừng vô nhà. Tan trường, cùng nhỏ bạn dạo bước trên con đường về kí túc. Mình hỏi gia đình nhỏ đi qua mùa bão, có bị sao không? Nhỏ lặng thinh, chỉ buộc miệng một câu ngắn ngủi: “không liên lạc được”, rồi bỗng dưng nước mắt tuôn trào. Lẳng lặng đi bên nhỏ, mà nghe bước chân mỗi lúc một lỗi nhịp, một nặng nề hơn. Có lẽ lòng ta cũng đang tan nát theo từng giọt nước mắt đang rơi của ai kia. Miền Trung ơi, đèo bồng chi những sóng gió của biển khơi để mỗi mùa mưa về, đôi vai gầy guộc vì sương gió khắc nghiệt lại bần bật run lên những tiếng kêu ai oán? Miền Trung ơi, phải chăng “nợ trời” chưa dứt nên mỗi năm, tháng mười về, lại canh cánh một mối lo bão lũ? Đã từng chứng kiến những cảnh tượng hãi hùng của những cơn bão trước, đã từng chứng kiến cảnh người dân Miền trung đứng trước nhà đối diện mà không sao vào được nhà mình, rồi hình ảnh hàng trăm người khác co cụm trong căn phòng chật chội le lói ánh đèn dầu cầu nguyện bão tan mau...Những hình ảnh về cơn bão lúc có, lúc không, lúc tỏ lúc nhòe hiện ra trên Ti vi cũng chỉ tái hiện được một góc nhỏ trong bức tranh toàn cảnh Miền Trung trong cơn bão dữ.



Hình ảnh tôn bay, cây đổ, nước dâng, nhà tốc mái ... vẫn còn buốt đau và ám ảnh trong lòng người. Không thể hình dung cảnh tượng người dân bì bõm lội nước trong chính ngôi ngà của mình. Và cả ánh mắt của những em thơ đói lã bên tô mì. Năm nay, miền Trung vẫn đang tất tả dọn dẹp tàn dư “cuộc chơi của ông trời”. Đã tắt đèn, nằm dài trên sàn, và nghĩ ngợi lung tung. Có lẽ sau những ngày mệt nhoài vì mưa bão, phố nhỏ cũng ngủ rồi. Chỉ có con nước là vẫn thức để ... tiến lên bờ, tràn vào nhà thôi. Miền Trung, những ngày này, phố bỗng là dải lụa mênh mang nước. Miền Trung, vẫn những con phố nhỏ ngổn ngang dây điện đứt, cây đổ, đường dầu tối om, và vắng cả tiếng cười. Ai cũng nói người miền Trung kiên cường nên rồi mọi chuyện sẽ mau chóng “đâu lại vào đó”, nhưng sao lòng ta vẫn cứ thổn thức lo cho những số phận. Ta vẫn luôn tự hỏi, sau mùa mưa bão, miền Trung sẽ còn lại được bao mái nhà ấm? Sáng nay, nhỏ bạn gọi điện về nhà vẫn chỉ nghe tiếng tút tút. Nghe nói mấy bữa trước lũ về, có ngôi nhà, buổi tối gia đình còn đầy đủ bên nhau. Sáng ra thấy lênh láng nước, và một ngôi nhà trống trơn, mọi người bị lũ cuốn đi cả rồi. Nghĩ đến mà đắng cả lòng.

Sáng nay, nhỏ bạn mếu máo một hai đòi lên xe về quê. Cũng ra bến xe với nhỏ mà lòng nghẹn đắng. -"Tao phải khóa điện thoại đây. Ngoài đó điện cúp mấy hôm rày, chắc ko sạc pin được. Có gì tao liên lạc. Chuẩn bị vận động bà con cứu trợ cho tao. Nhỏ cười, cái cười chua chát và bước vội lên xe. - Chào nhé, bạn yêu. Tao ko thể về cùng mày được. Về lo được gì cho gia đình, bà con thì gắng lo. M quay đi, nước mắt dàn dụa trên má. Lại điện về cho bố - "Nước vẫn chưa rút con à. Đừơng về nhà nội ngoại, ngập trắng rồi, tắc nghẽn ko đi được. Ngân hàng cũng chưa làm việc nên ko gửi tiền cho con được. Thôi bố con ta cùng chiến đấu vậy". -"Nhà chị bị tốc mái, ba má chưa gửi tiền vô. Đang đói!" (chị Mỹ). "- Chị gọi điện về nhà hỏi thăm chưa? Làm gì mà mấy hôm rày ko gọi gì vậy?" (Huê), "Qua giờ tui ăn mì tôm quá chừng" (Pháp)...Ai cũng như mình cả. Điện thoại cũng hết, mà tiền túi lại không...Thôi thì cùng chịu đừng. Chúng mình cùng chống lũ theo cách sinh viên mọi người nhá.


Hôm qua, ngồi dán mắt lên laptop, năm sáu lần sửa lại cái thư ngỏ và thư kêu gọi ủng hộ đồng bào bị lũ lụt "Vì đất Phú thân yêu". Sáng nay, mắt sưng bụp. Chạy đôn, chạy đáo đi đưa cho mấy bạn trong BLL SVPY để mọi người cùng quyên góp và kêu gọi bạn bè. -"Vẫn chưa liên lạc được chị ạ", -"Hết tiền nhưng đâu dám gọi điện than. Nghe ba mẹ kể: chạy thụt mạng chứ có mang theo được gì nữa. Nước cuốn trôi hết..." Chính cả những thành viên của BLL cũng khốn khó ko gì bằng. Mọi người cùng chung cảnh ngộ mà. Nhưng sẽ cùng cố gắng hết sức mọi người nhỉ. Mấy hôm trước, ai cũng sôi nổi bàn đủ kế hoạch Tết này về ăn chơi, về thấy Phú Yên thay da đổi thịt và chúng ta có thể tự hào về một thành phố Tuy Hòa đang trỗi dậy, căng tràn sức sống. Nhưng hôm nay, mặt ai cũng :(( "biết bao giờ PY mới được như trước". Mỗi lần đi học về, chỉ muốn bay thẳng tới cái lap, lật tung mấy trang web xem tình hình bão lũ sao rồi. Biển nước vẫn lênh láng ngập. Những ngôi nhà giờ chỉ còn thấy nóc. Người thì không biết sống chết thế nào nữa. Không lo nhiều cho nhà mình lắm (dù nhà ở gần sông, nhưng trong thành phố, lại ở vùng đất cao nên nước chỉ ngấp ngó ở cửa), chỉ lo người dân mình có đủ kiên cường để vượt qua những tan hoang và đớn đau này. Thương quá miền Trung ơi! "Đưa nhau ta đi về, nơi có hàng dừa xanh, có dòng sông bên lở bên bồi"...câu hát ấy sao giờ hóa thành xa xôi quá đỗi. Qua mùa mưa bão, hàng dữa xanh cũng nằm ngổn ngang bên đường, và dòng sông thì trắng xóa nướ, chẳng còn bên lở bên bồi... Chưa bao giờ thấy lòng buồn và ngổn ngang tâm sự như lúc này. Chẳng thể nào tập trung vào học được khi mà lòng vẫn đăm đăm dõi về miền quê yêu dấu.
THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG
Hà Kiều My


Bão tan rồi, Phú Yên lại đối mặt với cơn đại hồng thủy.Sáng nay, mẹ điện vào, bảo: “Nước ngập vô đến sân trước rồi. Quê ta đang oằn mình lên chống lũ con à”. Mình nín thể cầu mong cho nước đừng vô nhà. Tan trường, cùng nhỏ bạn dạo bước trên con đường về kí túc. Mình hỏi gia đình nhỏ đi qua mùa bão, có bị sao không? Nhỏ lặng thinh, chỉ buộc miệng một câu ngắn ngủi: “không liên lạc được”, rồi bỗng dưng nước mắt tuôn trào. Lẳng lặng đi bên nhỏ, mà nghe bước chân mỗi lúc một lỗi nhịp, một nặng nề hơn. Có lẽ lòng ta cũng đang tan nát theo từng giọt nước mắt đang rơi của ai kia. Miền Trung ơi, đèo bồng chi những sóng gió của biển khơi để mỗi mùa mưa về, đôi vai gầy guộc vì sương gió khắc nghiệt lại bần bật run lên những tiếng kêu ai oán? Miền Trung ơi, phải chăng “nợ trời” chưa dứt nên mỗi năm, tháng mười về, lại canh cánh một mối lo bão lũ? Đã từng chứng kiến những cảnh tượng hãi hùng của những cơn bão trước, đã từng chứng kiến cảnh người dân Miền trung đứng trước nhà đối diện mà không sao vào được nhà mình, rồi hình ảnh hàng trăm người khác co cụm trong căn phòng chật chội le lói ánh đèn dầu cầu nguyện bão tan mau...Những hình ảnh về cơn bão lúc có, lúc không, lúc tỏ lúc nhòe hiện ra trên Ti vi cũng chỉ tái hiện được một góc nhỏ trong bức tranh toàn cảnh Miền Trung trong cơn bão dữ.


Hình ảnh tôn bay, cây đổ, nước dâng, nhà tốc mái ... vẫn còn buốt đau và ám ảnh trong lòng người. Không thể hình dung cảnh tượng người dân bì bõm lội nước trong chính ngôi ngà của mình. Và cả ánh mắt của những em thơ đói lã bên tô mì. Năm nay, miền Trung vẫn đang tất tả dọn dẹp tàn dư “cuộc chơi của ông trời”.


Đã tắt đèn, nằm dài trên sàn, và nghĩ ngợi lung tung. Có lẽ sau những ngày mệt nhoài vì mưa bão, phố nhỏ cũng ngủ rồi. Chỉ có con nước là vẫn thức để ... tiến lên bờ, tràn vào nhà thôi. Miền Trung, những ngày này, phố bỗng là dải lụa mênh mang nước. Miền Trung, vẫn những con phố nhỏ ngổn ngang dây điện đứt, cây đổ, đường dầu tối om, và vắng cả tiếng cười. Ai cũng nói người miền Trung kiên cường nên rồi mọi chuyện sẽ mau chóng “đâu lại vào đó”, nhưng sao lòng ta vẫn cứ thổn thức lo cho những số phận. Ta vẫn luôn tự hỏi, sau mùa mưa bão, miền Trung sẽ còn lại được bao mái nhà ấm? Sáng nay, nhỏ bạn gọi điện về nhà vẫn chỉ nghe tiếng tút tút. Nghe nói mấy bữa trước lũ về, có ngôi nhà, buổi tối gia đình còn đầy đủ bên nhau.


Sáng ra thấy lênh láng nước, và một ngôi nhà trống trơn, mọi người bị lũ cuốn đi cả rồi. Nghĩ đến mà đắng cả lòng. Sáng nay, nhỏ bạn mếu máo một hai đòi lên xe về quê. Cũng ra bến xe với nhỏ mà lòng nghẹn đắng. -"Tao phải khóa điện thoại đây. Ngoài đó điện cúp mấy hôm rày, chắc ko sạc pin được. Có gì tao liên lạc. Chuẩn bị vận động bà con cứu trợ cho tao. Nhỏ cười, cái cười chua chát và bước vội lên xe. - Chào nhé, bạn yêu. Tao ko thể về cùng mày được. Về lo được gì cho gia đình, bà con thì gắng lo. M quay đi, nước mắt dàn dụa trên má. Lại điện về cho bố - "Nước vẫn chưa rút con à. Đừơng về nhà nội ngoại, ngập trắng rồi, tắc nghẽn ko đi được. Ngân hàng cũng chưa làm việc nên ko gửi tiền cho con được. Thôi bố con ta cùng chiến đấu vậy". -"Nhà chị bị tốc mái, ba má chưa gửi tiền vô. Đang đói!" (chị Mỹ). "- Chị gọi điện về nhà hỏi thăm chưa? Làm gì mà mấy hôm rày ko gọi gì vậy?" (Huê), "Qua giờ tui ăn mì tôm quá chừng" (Pháp)...Ai cũng như mình cả. Điện thoại cũng hết, mà tiền túi lại không...Thôi thì cùng chịu đừng. Chúng mình cùng chống lũ theo cách sinh viên mọi người nhá. Hôm qua, ngồi dán mắt lên laptop, năm sáu lần sửa lại cái thư ngỏ và thư kêu gọi ủng hộ đồng bào bị lũ lụt "Vì đất Phú thân yêu". Sáng nay, mắt sưng bụp. Chạy đôn, chạy đáo đi đưa cho mấy bạn trong BLL SVPY để mọi người cùng quyên góp và kêu gọi bạn bè. -"Vẫn chưa liên lạc được chị ạ", -"Hết tiền nhưng đâu dám gọi điện than. Nghe ba mẹ kể: chạy thụt mạng chứ có mang theo được gì nữa. Nước cuốn trôi hết..." Chính cả những thành viên của BLL cũng khốn khó ko gì bằng. Mọi người cùng chung cảnh ngộ mà. Nhưng sẽ cùng cố gắng hết sức mọi người nhỉ.


Mấy hôm trước, ai cũng sôi nổi bàn đủ kế hoạch Tết này về ăn chơi, về thấy Phú Yên thay da đổi thịt và chúng ta có thể tự hào về một thành phố Tuy Hòa đang trỗi dậy, căng tràn sức sống. Nhưng hôm nay, mặt ai cũng :(( "biết bao giờ PY mới được như trước". Mỗi lần đi học về, chỉ muốn bay thẳng tới cái lap, lật tung mấy trang web xem tình hình bão lũ sao rồi. Biển nước vẫn lênh láng ngập. Những ngôi nhà giờ chỉ còn thấy nóc. Người thì không biết sống chết thế nào nữa. Không lo nhiều cho nhà mình lắm (dù nhà ở gần sông, nhưng trong thành phố, lại ở vùng đất cao nên nước chỉ ngấp ngó ở cửa), chỉ lo người dân mình có đủ kiên cường để vượt qua những tan hoang và đớn đau này. Thương quá miền Trung ơi! "Đưa nhau ta đi về, nơi có hàng dừa xanh, có dòng sông bên lở bên bồi"...câu hát ấy sao giờ hóa thành xa xôi quá đỗi. Qua mùa mưa bão, hàng dữa xanh cũng nằm ngổn ngang bên đường, và dòng sông thì trắng xóa nướ, chẳng còn bên lở bên bồi... Chưa bao giờ thấy lòng buồn và ngổn ngang tâm sự như lúc này. Chẳng thể nào tập trung vào học được khi mà lòng vẫn đăm đăm dõi về miền quê yêu dấu.

Audition

Audition



Không biết ấy có còn nhớ không, cái mang tớ và ấy xích lại gần nhau là “audition”. Ngày 24/8, tớ và ấy chính thức là một đôi, mới đây thôi. Thế mà, cái làm tớ và ấy xa nhau cũng chính là “au”. Tớ chẳng muốn nhớ cái ngày buồn bã này đâu.

Chia tay, lỗi không thuộc về ai cả. Chỉ có điều ở tuổi tình yêu ếch con, sự hụt hẫng có vẻ như quá lớn, cộng với sự bối rối khiến tớ không biết phải phản ứng thế nào. Không nhớ tớ chép câu này ở đâu nữa: “Khi thời gian không thể làm mờ đi vết sẹo, hãy để sự tha thứ làm điều đó”, tớ thấy nó hay hay nhưng sao tớ và ấy vẫn chưa làm được như thế hả?

Ấy nói rằng tớ đã thay đổi, đúng tớ thay đổi đó, nhưng tớ vẫn là tớ. Tớ thay đổi để mạnh mẽ hơn, để không khóc trước mặt ấy. Tớ thay đổi để đủ can đảm chấp nhận rằng tớ và ấy sẽ chẳng còn gặp nhau nữa. Nếu thời gian quay trở lại, tớ vẫn muốn chơi “au”, bởi vì nhờ nó, tớ đã gặp ấy, đã có những kỷ niệm thật đẹp…

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

CÁNH THƯ CUỐI CÙNG

Cánh thư cuối cùng...!

Rock là đứa con sinh sau đẻ muộn trong nền âm nhạc Việt Nam. Đã thế nó lại mang trong mình hơi thở hiện đại của phương Tây nên dường như có chút gì xa lạ với nền văn hóa Việt. Tuy nhiên trong thời gian gần đây rock đã bắt đầu tạo được dấu ấn và ảnh hưởng của mình trong lòng người nghe. Những bản rock có khi cuồng nhiệt điên dại nhưng cũng đôi lúc lắng rất sâu trong chiều suy tưởng, hoài niệm. Chuyên mục tuần này xin giới thiệu đến tất cả các bản một bản rock nổi tiếng của Thủy Triều Đỏ: “Cánh thư cuối cùng”. “Cánh thư cuối cùng” là một bản rock ballad buồn kể về kỷ niệm một tình yêu đã xa. Cánh thư ngày xưa nối nhịp yêu thương. Cánh thư bây giờ chia đôi nỗi nhớ



Những cánh thư từ bao đời đã trở thành nhịp cầu nối kết những yêu thương. Ai đã đi qua thuở học trò mà chẳng rung động đôi lần trước cánh thư ai đó “ vô tình” để quên dưới ngăn bàn mỗi buổi đến trường. Cánh thư bắt đầu và có khi cũng kết thúc một tình yêu. Để rồi khi đã xa nhau…vẫn còn lại một cái gì để thương, để nhớ, để trọn vẹn mãi trong nhau…một cánh thư cuối cùng..
Cánh thư cuối cùng, em trao tôi lời cay đắng…

Em xa tôi, xa tôi từ đây
Những con đường quen, giờ ta riêng bước ...
Xót xa dấu thời gian…
Và những ban mai ấy, không hân hoan vui đón nắng
Giọt sương bỗng thấy mình cô đơn
Những yêu thương, khắc ghi bằng năm tháng dại khờ
Tan mau như cơn mơ….”

Câu hát như buông chùng xuống giữa nhịp ghita ngân vang để lại trong tôi một cái gì da diết. Cánh thư cuối cùng…rồi xa nhau mãi mãi. Chia tay không nước mắt nhưng ước gì có thể nói được lên dù chỉ một lời hờn trách để nỗi đau không cào xé trái tim nhau. Nếu có thể nói…dẫu chỉ một lời nhịp ghita hẳn đã không sâu lắng đến xót xa nhường ấy.Tôi không am hiểu lắm về rock, càng không hiểu về những yếu tố kỹ thuật của ghita.Tôi chỉ cảm nhận bằng cả hồn mình những âm điệu lắng sâu trong lời hát, lắng sâu cả trong mỗi tâm hồn. Những nốt nhạc lung linh gọi về cả một miền ký ức “những con đường quen giờ ta riêng bước, xót xa dấu thời gian”. Ký ức cứ ép mình cố quên lại càng thêm nhung nhớ. Ngày xưa có nhau…là cả một thế giới đối lập với nỗi cô đơn sâu thẳm bây giờ “những ban mai ấy không hân hoan vui đón nắng, giọt sương bỗng thấy mình cô đơn”. Giọt sương mong manh, rực rỡ có phải chăng là kết tinh của tình đầu. Hình ảnh giọt sương ấy cứ trở đi trở lại như một niềm day dứt trong nhau. Giọt sương cô đơn hay chính tâm hồn đang tự thu mình lại để cố nén một nỗi đau. Một cánh thư để “quên bao điều chưa nói”, để thay một lời chia xa,để chỉ còn lại đây “những yêu thương khắc ghi bằng năm tháng dại khờ”.




Một cánh thư thay một lời chia xa, để chỉ còn lại đây “những yêu thương khắc ghi bằng năm tháng dại khờ”. Dại khờ lắm phải không em? Cả anh, cả em, cả ngày ấy nữa..! Xa nhau thật rồi dù chẳng ai muốn phải tin. Năm tháng ấy giờ đâu, em không giữ, anh cũng chẳng thể nào níu được. Đành để những yêu thương ấy…. tan mau như cơn mơ.
Người yêu hỡi…sao cánh thư không mang lời hẹn hò ...
Và nước mắt…sao nỡ rơi khi nắng vẫn lung linh?
Kỷ niệm… Người yêu hỡi…sao cánh thư không mang lời giận hờn
Tình đầu Vụt tan những… những điều nâng niu ...

Lời ca nhẹ nhàng thấm đẫm bao nhiêu là ký ức được nâng đỡ bởi những giai điệu xa xót đến nao lòng. Cánh thư cuối cùng…cánh thư quá mỏng manh, không níu giữ nổi một người yêu xa mãi. Đành gọi mãi trong thảng thốt “người yêu hỡi sao cánh thư không mang lời hẹn hò”, “người yêu hỡi sao cánh thư không mang theo lời giận hờn. Câu hát vô tình đồng vọng lại trong nhau. Khi tình đầu chợt hóa thành ký ức anh phải chấp nhận buông một bàn tay để em về bên ấy. Tình đầu vụt xa, chợt tan biến như cơn mơ thoáng vội để nước mắt thầm rơi trong niềm tiếc nuối khi “nắng vẫn lung linh”. Sẽ chẳng thể nào quên một mối tình đầu vụng dại, sẽ chẳng thể nào phai một cánh thư…dẫu cánh thư ấy đã thôi không chở nữa những yêu thương.

Cánh thư cuối cùng, em trao tôi lời xa cách
Nơi cô đơn, lung linh giọt sương
Những xa vời xa, tìm trong ký ức
Gọi giấc mơ thần tiên
Tìm chút hơi ấm , đôi tay trời đông giá
Tìm con phố những ngày mưa giông …”


Rồi anh sẽ đi tìm trong ký ức! Con phố nào xưa? Cơn mưa nào xưa? Dường như anh vẫn chẳng thể nào tin đã xa nhau mãi mãi. Níu kéo một cánh thư mong tìm một niềm an ủi “gọi giấc mơ thần tiên…tìm chút hơi ấm đôi tay trời đông giá” để trong ta dâng lên một thoáng ngậm ngùi. Kỷ niệm vẫn sống trong anh… trong bài hát của riêng anh…như vẫn còn em như ngày ấy.! Vẫn còn ngân vang mãi những âm điệu ghita đầy ám ảnh. Âm nhạc sẽ làm nguôi ngoai những vết thương, sẽ hát ru một tình yêu sống mãi trong cánh thư thuở ấy.




“Những yêu thương khắc ghi bằng năm tháng…để nước mắt trên cánh thư nhạt nhòa.”




Bài hát khép lại trong những dư âm lắng động giữa tâm hồn. Dường như cái âm điệu ghita đầy ám ảnh ấy vẫn còn ngân vang mãi….để nước mắt trên cánh thư…cánh thư cuối cùng! Âm nhạc sẽ làm nguôi ngoai những vết thương, sẽ hát ru một tình yêu sống mãi trong cánh thư thở ấy.

Tặng chiếc răng khểnh

Tặng chiếc răng khểnh

TẠ VĂN SĨ

Đều đặn thế, tự nhiên lơ đễnh mọc
Hạt răng ngà – một chiếc đứng so le
Nửa ngậm miệng nửa để vờ vĩnh hở
Cứ vô tình, cố ý – giấu rồi khoe!

Như răng người, ta đứng vậy so le
Đành khổ sở, không xếp vào đâu được
Đành tội nghiệp, như một lần lạc bước
Lỡ mê người không biết cách nào ra!

Tình ta chắc một đời như răng khểnh
Chắc một đời khập khểnh đứng so le
Để trang điểm chút duyên thầm con gái
Người không đành giấu giếm, cứ đem khoe

Thơ viết ở biển


Thơ viết ở biển


Tặng Kim Anh


Anh xa emTrăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím

Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả
Vì em.

Đừng nhìn em như thế

Đừng nhìn em như thế

Tặng Kim Anh

Đừng nhìn em như thế
Cháy lòng em còn gì
Sự nồng nàn của bể
Cuốn mất hồn em đi

Đừng nhìn em như thế
Khắc giờ thành thiên thu
Mắc nợ đời dâu bể
Mắc nợ đời thơ si

Em đành làm chim nhỏ
Đứng hót chơi trong chiều
Thả đôi lời hoa cỏ
Cho đời bớt tịnh liêu

Bởi tình yêu có thật
Vĩnh cửu trong cuộc đời
Bở ghen tuông có thật
Xuống mồ biết có thôi

Đừng nhìn em như thế
Sự dịu dàng nhường kia
Sẽ làm em chết ngạt
Hết một đời thơ si